๑๑۩۞۩๑๑...TuThienBao.Com...๑๑۩۞۩๑๑

Go Back   ๑๑۩۞۩๑๑...TuThienBao.Com...๑๑۩۞۩๑๑ > III - ♥ Góc Của Bạn ♥ > 14 - CLBTruyện - Thơ > [Truyện] Tiểu Thuyết Hay Tình Cảm


Tìm kiếm chủ đề bài viết ở đây trước khi hỏi TTB -Tìm bằng tiếng việt có dấu càng chính xác-Ví Dụ:Đánh vào Hwang mi ri để tìm truyện tác giả này
$$**=====Danh Sách Truyện=====**$$ $$**=====Truyện Tranh Mới Đang Update=====**$$

Danh Sách Toàn Bộ Truyện Tại TTB

Ðề tài đã khoá
  #83  
26-06-2013, 12:21 AM
sweet_love's Avatar
sweet_love sweet_love is offline
Super Moderator
Cấp bậc: 107
Tên thật: sweet_love
Giới tính: female

Thanks: 90
Thanked 16 Times in 15 Posts
Default



Chương 179: Anh rất nhớ em
Nếu nhấp vào nút xem tiếp mà xem được vui lòng chuyển qua trình duyệt Explorer 7 trở lên hoặc cài đặt lại Firefox và Chome nếu trình duyệt lỗi

“Xin lỗi ư? Tại sao?”

“Bữa tiệc hôm đó, Nam Cung Nghiêu không nói với tôi cô cũng có mặt, nếu không tôi nhất định sẽ kkhông đi.” Trong mắt Nam Cung Vũ Nhi chứa đầy sự xin lỗi chân thành. ” Làm cho hai người xấu hổ như vậy, tôi rất ray rứt.”

“Không sao! Chuyện này không thể trách cô!” Dù sao, quyền lựa chọn là ở trên tay anh. Cũng giống như việc, anh lựa chọn Vũ Nhi, làm người cùng nhảy điệu nhảy đầu tiên. Anh nhiều lần tổn thương mình, cũng đã nói rõ ai mới là người quan trọng trong lòng anh nhất, cho nên đây không phải lỗi của Vũ Nhi.

“Cho dù đây là chuyện ngoài ý muốn, nhưng tôi cũng đã hại cô bị đuổi ra ngoài. Còn quan hệ giữa hai người, cũng vì tôi mà trở nên căng thẳng! Tôi không muốn nhìn thấy hai người vì tôi trở nên như vậy.” Vẻ mặt Nam Cung Vũ Nhi áy náy, thực ra là đang nhắc nhở cô. Với Nam Cung Nghiêu mà nói, chính mình mới là quan trọng nhất.

Uất Noãn Tâm không muốn nghe những điều này, nó làm cho cô cảm thấy mình là một kẻ nhu nhược, giống như số phận của cô, toàn bộ đều nằm trong tay của Vũ Nhi, khiến cô khó chịu.

“Người đàn ông mang mặt nạ ngày hôm đó là ai?”

“Bạn tôi.”

“Chỉ là bạn bè thôi sao? Có thể nhìn ra, sự xuất hiện của anh ấy không phải là ngẫu nhiên, chắn hẳn anh ấy rất thích cô. Nếu như Nam Cung Nghiêu không yêu cô, vậy sao cô không nghĩ đến anh ấy?”

“Chúng tôi chỉ là bạn bè thôi, cô nghĩ quá nhiều rồi.”

“Vậy cô có yêu Nam Cung Nghiêu không?”

Uất Noãn Tâm lựa chọn im lặng, mà im lặng đồng nghĩa với việc thừa nhận, tất cả đều trong dự đoán của Nam Cung Vũ Nhi. Cô ta ra vẻ kinh ngạc. “A! Thì ra cô yêu anh ấy……. Vậy tôi càng là tội nhân thiên cổ rồi! Không được, tôi nhất định phải đền bù cho cô! Tôi đã đặt chỗ ở Tây Sơn trúc uyển, cô và anh ấy hãy nói rõ với nhau đi.”

“Không cần đâu, gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, mọi người đều không vui, có lẽ nên cho nhau một khoảng thời gian để bình tĩnh thì tốt hơn.”

“Tốt gì mà tốt chứ, hai người đều là hai con đà điểu, đụng chuyện chỉ biết trốn tránh, như vậy có thể giải quyết được vấn đề gì đây? Cho dù cô không nghĩ cho mình, cũng nên nghĩ cho nam Cung Nghiêu chứ. Khoảng thời gian cô dọn đị, anh ấy sống cũng không vui, ngày nào cũng mặt ủ mày chau, tôi thấy mà khó chịu.”

Lòng cô hơi dao động. “Anh ấy………… không vui sao?” Chính anh bảo cô dọn ra ngoài, cô cho rằng, mình rời khỏi, mới là điều anh mong muốn.

“Đúng đó! Cô biết rõ con người anh ấy mà, chết vẫn còn mạnh miệng. Rõ ràng để ý đến cô, vẫn giả vờ không thèm quan tâm. Cho nên, tôi đề nghị hai người nên gặp mặt một lần, nhưng gì muốn nói hãy nói ra hết, để mau mau giải quyết cho xong. Không cần phải kéo nhau xuống, để cả hai đau khổ.”

Uất Noãn Tâm do dự, cắn môi, vẫn không có chút dũng cảm nào. “Cô cảm thấy như vậy sẽ tốt hơn sao?”

“Tất nhiên! Cứ quyết định vậy đi, buổi tối thứ ba tuần sau.”

“Có thể đổi hôm khác không? Tối hôm đó tôi có hẹn với bạn rồi.”

“Bạn bè quan trọng, hay Nam Cung Nghiêu quan trọng? Mấy ngày này anh ấy đều có cuộc họp, thứ tư tuần sau phải xuất ngoại một tháng, đây chính là cơ hội cuối cùng của cô rồi. Nếu không phải đợi một tháng sau anh ấy quay về, lúc đó không biết chừng sẽ xảy ra chuyện gì! Cô biết đó, đàn ông lúc buồn phiền ở nước ngoài dễ xảy ra………… Cô tình nguyện để anh ấy vì tức giận, mà lên giường với người khác sao?”

“………….Nhưng cuộc hẹn ngày hôm đó của tôi rất quan trọng, tôi không thể lỡ hẹn.”

“Cô hẹn bạn lúc mấy giờ?”

“Mười một giờ!”

“Vậy cô gặp Nam Cung Nghiêu xong rồi chạy đến chỗ hẹn không phải được rồi sao? Thời buổi này, đều quan tâm đến hiệu quả mà.”

Nam Cung Vũ Nhi lại khuyên thêm một lần, Uất Noãn Tâm cứ cân đi nhắc lại nhiều lần, mới đồng ý.

“Bây giờ cô gởi tin nhắn cho Nam Cung Nghiêu đi, bằng không tôi sợ mình vừa quay lưng đi, cô lại đem đầu mình vùi vào trong đất nữa.”

Uất Noãn Tâm đành phải ngồi trước mặt cô ta gửi tin nhắn cho Nam Cung Nghiêu. Chưa đến ba mươi giây, anh đã trả lời.

Không gặp không về!

Nam Cung Vũ Nhi nở nụ cười kỳ lạ, trong mắt đầy tính toán.

Uất Noãn Tâm, là cô giành giật đàn ông với tôi trước, đừng trách tôi độc ác.

………………….

Uất Noãn Tâm tranh thủ thời gian sau khi tan ca ngồi xếp sao, trong một tuần cuối cùng cũng hoàn thành xong, bỏ vào trong một bình thủy tinh. Ngôi sao đủ màu đủ sắc, rất đẹp, tựa như những ngôi sao trên trời.

Ngày hôm sau là thứ ba, lúc gặp Nam Cung Nghiêu, cũng mang theo bên mình. Gọi taxi đi đến trúc uyển, mới phát hiện nó nằm ở ngoại thành, tiền xe mất hết mấy trăm. Định tám giờ sẽ rời khỏi, nếu không sẽ bỏ lỡ sinh nhật của Ngũ Liên.

Đi đến trúc uyển, thì thấy Nam Cung Nghiêu đã đến rồi. Vừa nghe thấy tiếng cửa mở, anh vội vàng đi qua, ôm Uất Noãn Tâm vào trong lòng, ôm thật chặt, thật chặt, giống như muốn mang cô nhập vào cơ thể. Cô có hơi rối rắm, đầu óc choáng váng. “Sao, sao vậy?”

Nam Cung Nghiêu rủa thầm, cổ họng chuyển động phát ra tiếng khàn khàn run rẩy. “Anh rất nhớ em……..”

Uất Noãn Tâm trong thoáng chốc mềm nhũn, cả người giống như thanh chocolate đang tan chảy, tay chân bủn rủn không có sức, chỉ có cảm giác tê liệt từng đợt một. Im lặng, ôm chặt lấy anh.

Người đàn ông này, có lẽ là khắc tinh của cô.

Rõ ràng một giây trước, còn đang giận anh. Nhưng một câu ‘anh rất nhớ em’ của anh lại làm cho cô buông bỏ vũ khí đầu hàng, không hề chống cự, một chút khích phách cũng không còn.

Anh nhớ cô, cô không phải cũng vậy sao? Mỗi phút mỗi giây đều nhớ. Chịu đủ mọi tra tấm, nóng lạnh luân chuyển, đau đớn nhưng vui vẻ. Cái cảm giác này, quá khó chịu.

Hai người ôm nhau rất lâu, không nỡ buông ra, cho đến khi Uất Noãn Tâm thở hổn hển. “Em, em hơi khó thở…….” Có người bởi vì ôm quá chặt mà nghẹt thở sao?

Nghĩ thật phi lý mà, nếu như cô trở thành người đầu tiên trong lịch sử, hẳn là một chuyện vô cùng mất mặt!

Nhưng khi Nam Cung Nghiêu buông cô ra, cô lại vô cùng luyến tiếc, lưu luyến cái ôm và hơi thở của anh, đỏ mặt nhỏ giọng. “Thực ra, nhẹ nhàng một chút là được rồi, có thể ôm……..”

Nam Cung Nghiêu mỉm cười, thực sự yêu cô yêu đến tận xương tủy mà, yêu thương vuốt mái tóc con trên đầu của cô. “Ngốc à, chúng ta còn cả một đêm, không cần phải gấp.”

Ai gấp chứ, nói như vậy giống như cô rất đói khát vậy.

Không đúng! Ngũ Liên!

Uất Noãn Tâm vội nói: ” Buổi tối em còn có việc cuộc hẹn quan trọng, tám giờ phải đi rồi.”

Lông mày của Nam Cung Nghiêu nhẹ nhàng nhíu lại trong chốc lát. “Cuộc hẹn như thế nào, quan trọng hơn anh sao?”

Bầu không khí ngay lúc đó lại giảm xuống độ âm……..


Chương 180: Ai mới là người quan trọng nhất?
Nếu nhấp vào nút xem tiếp mà xem được vui lòng chuyển qua trình duyệt Explorer 7 trở lên hoặc cài đặt lại Firefox và Chome nếu trình duyệt lỗi

Uất Noãn Tâm không giỏi nói dối, đành phải nói thật, ấp a ấp úng. “Hôm nay, là sinh nhật Ngũ Liên………”

Quả nhiên, sắc mặt của Nam Cung Nghiêu càng lạnh lẽo. Giống như thời tiết ở bên ngoài, âm u đen kịt. “Cho nên, em muốn bỏ rơi anh, đi tìm cậu ta?”

“Không phải bỏ rơi, mà là vấn đề trước sau.”

“Em đang muốn gì đây? Tranh thủ hai phía sao? Em cho rằng, anh sẽ đồng ý để em gặp anh xong, sau đó đi tìm cậu ta sao?”

“Hôm nay là sinh nhật anh ấy, em đã đồng ý rồi.”

“Anh không đồng ý!”

“Nhưng, em không thể lỡ hẹn!”

“Cho nên em chọn cậu ta, cậu ta quan trọng hơn anh sao?”

“Đây không phải vấn đề hơn thua!”

“Anh mặc kệ vấn đề gì, tóm lại em không được đi!”

Nhìn thấy Nam Cung Nghiêu quyết không cho cô đi, Uất Noãn Tâm sốt ruột. Cô cái đầu gỗ ngu ngốc, lúc đó nên nghĩ đến. Với tính tình của Nam Cung Nghiêu, làm sao có thể cho cô đi, chắp cánh cũng khó bay mà.

Vội chạy đến trước mặt anh, đổi chiến thuật là nũng, nắm lấy cánh tay của anh lắc qua lắc lại.

“Sinh nhật mỗi năm chỉ có một lần thôi……. Em đã đồng ý với anh ấy rồi, lỡ hẹn mất đạo đức lắm……”

Nam Cung Nghiêu lạnh lùng “hừ” một tiếng, lỗ mũi phun ra khói.

“Nghiêu, anh tốt nhất, hiểu lý lẽ nhất, khoan dung độ lương nhất mà, cho em đi đi…… được không? Anh xem em cũng đến tìm anh trước rồi còn gì……”

Kết quả mặt Nam Cung Nghiêu càng đen hơn, chế giễu. “Cho nên anh nên đội ơn em, em đã xếp anh trước người đàn ông khác phải không?”

Đây là hiểu theo kiểu gì đây trời?

“Em không có ý đó mà…….”

Nam Cung Nghiêu rút mạnh cánh tay ra. “Anh vừa không tốt, không hiểu lý lẽ, cũng không khoan dung độ lượng! Tóm lại, em là người phụ nữ của anh, anh không cho phép em gặp người đàn ông khác!”

“Này………”

“Không thương lượng gì hết!”

Cô tức giận dậm chân. “Anh, anh ngang tàng, bá đạo, ngang ngược không nói lý mà.”

Nam Cung Nghiêu tức giận. “Anh ngang tàng bá đạo, ngang ngược không nói lý sao?” Thật hoang đường. “Uất Noãn Tâm, người bây giờ muốn vứt bỏ anh, đi gặp người đàn ông khác là em!”

“Hôm nay phải ngày bình thường, là sinh nhật anh ấy!”

“Anh mặc kệ sinh nhật cái khỉ gì của cậu ta, anh nói không cho là không cho!”

“Anh không phải cũng hay bỏ rơi em, đi tìm Vũ Nhi sao? Em có từng oán trách anh câu nào chưa?”

“Vũ Nhi là em gái anh!”

“Ngũ Liên là bạn em!”

“Bạn bè cái rắm!” Nam Cung Nghiêu không nhịn được thô bạo. “Cậu ta chính là một con sói đội lốp cừu!”

Uất Noãn Tâm tức muốn hộc máu. Anh cái người này, hoàn toàn không thể nói chuyện mà. Nói chuyện với anh, cũng đồng nghĩa với việc tự ngược đãi mình. Cô không thèm nói nhảm, tức giận quay đầu bỏ đi, vừa mở cửa, cửa liền bị Nam Cung Nghiêu đóng sầm. Anh gào thét. “Em muốn làm gì hả?”

“Để em ra ngoài!”

“Không cho!”

“Khốn khiếp, anh để em ra ngoài, em phải ra ngoài!” Uất Noãn Tâm trái phải đều không thoát được, nắm tay lại đấm lên ngực anh. “Anh cái tên khốn khiếp , ngang ngược! Anh dựa vào cái gì không cho em đi! Mau tránh ra….”

Lồng ngực của anh rắn chắc như thép, cú đấm của cô chẳng qua chỉ để gãi ngứa, một chút công dụng cũng không có. Anh đưa tay ra, bắt lấy cổ tay cô một cách chính xác, không thể động đậy.

“Uất Noãn Tâm, em im lặng cho anh!”

“Anh dựa vào cái gì bắt em im lặng thì em phải im lặng chứ? Lúc anh vứt bỏ em, anh có nghĩ đến cảm nhận của em chưa! Anh cái đồ khốn khiếp……” Uất Noãn Tâm giãy không ra, hai mắt đỏ lên.

Những uất ức chịu đựng lúc trước, đều bộc phát hết ra trong giờ phút này, quát to. “Nam Cung Nghiêu, anh xem tôi là gì hả? Tôi không phải đồ chơi của anh!”

Câu nói của cô giống như cây kim, đâm vào tim Nam Cung Nghiêu, đau lòng cũng hổ thẹn. Anh quên đi tức giận, anh buông cô ra, ôm vào lòng. Dùng sức rất nhẹ, đủ để cô không thể thoát ra. “Xin lỗi…… là lỗi của anh………… anh không nên đối xữ với em như vậy………”

Cô nói đúng, anh là một người đàn ông ích kỷ, luôn đòi hỏi ở cô, còn bản thân lại không làm được gì.

Cô luôn bao dung anh, anh lại không cách nào bao dung cô. Luôn ghen tỵ vì những chuyện cỏn con, muốn hoàn toàn nắm cô trong tay, để trong mắt cô chỉ có một mình anh, đến nỗi xem nhẹ cảm nhận của cô.

“Đừng khóc, được không? Anh sẽ đau lòng.”

Uất Noãn Tâm chép miệng, giống như một đứa trẻ chịu ấm ức, nghẹn ngào. “Anh bắt nạt em…………. đồn khốn……….”

“Anh là đồ khốn, anh không nên bắt nạt em, anh sai rồi, em tha thứ cho anh được không?”

Lần đầu tiên anh nhỏ giọng cầu xin cô, an ủi cô, Uất Noãn Tâm vừa mừng vừa lo. Rất cảm động, nhưng trên mặt vẫn kìm nén, không muốn để cho anh cảm thấy mình nhu nhược, anh chỉ cần nói hai cầu thì xong chuyện sao. Cứ vậy, sau này anh sẽ càng không để ý đến cô hơn.”

Giống một chú chó nhỏ vẩy đuôi, khóe mắt rưng rưng. “Vậy em có thể đi sao?”

Trong lòng Nam Cung Nghiêu tự nhiên có một trăm ngàn cái không vui, nhưng vẫn nhịn xuống. Anh nói với mình, bắt đầu từ bây giờ, phải học tôn trọng cô.”

Hơn nữa, ánh mắt này của cô, đáng thương đến mức anh không cách nào chống lại được, không đành lòng từ chối.Lau nước mắt trên khóe mắt của cô, thở dài, dịu dàng nói. “Anh đưa em đến đó.”

Uất Noãn Tâm vui vẻ, nhảy dựng lên ôm lấy cổ anh, dùng sức hôn lên má anh. “Anh là tốt nhất!”

“Như vậy đủ rồi sao?”

Cô đỏ mặt. “Vậy anh muốn sao?”

Anh nghiêng qua, đưa má phải qua. “Bên này cũng cần.”

Uất Noãn Tâm hờn dỗi. “Anh đồ vô lại.” Nhưng vẫn hôn lên má phải của anh.

“Bây giờ là bảy giờ bốn mươi phút, hai mươi phút nữa anh đưa em đi, được không?”

“Vâng!” Uất Noãn Tâm có hơi luyến tiếc. “Sao thời gian trôi qua nhanh vậy? Đã bốn mươi rồi. Đều tại anh, vô duyên vô cớ gây sự, bây giờ cũng không nói chuyện được bao nhiêu.”

“Đúng, anh không nên gây sự vô cớ. Tha thứ cho anh, được không?”

Hở………..

“Anh như vậy, em không quen chút nào.”

Muốn xem các bài viết khác Tập khác cùng chuyên mục này không biết thì click vào đây:
(Tìm kiếm bài viết ở khung search màu xanh phía trên nhanh nhất)
|||||||||||| Hãy Like -Nhấp vào theo dõi để theo dõi đầy đủ thông tin bài trên facebook và bình luận báo lỗi ở dưới ||||||||||||

thay đổi nội dung bởi: sweet_love, 16-07-2013 lúc 06:44 PM
  #84  
27-06-2013, 06:36 AM
sweet_love's Avatar
sweet_love sweet_love is offline
Super Moderator
Cấp bậc: 107
Tên thật: sweet_love
Giới tính: female

Thanks: 90
Thanked 16 Times in 15 Posts
Default



Chương 181: Anh Thật lòng thích em
Nếu nhấp vào nút xem tiếp mà xem được vui lòng chuyển qua trình duyệt Explorer 7 trở lên hoặc cài đặt lại Firefox và Chome nếu trình duyệt lỗi

“Sao vậy?”

“Thì em nói gì anh cũng không phản đối, rất dịu dàng.”

“Sao vậy? Không thích anh dịu dàng sao?” Nam Cung Nghiêu cố ý làm mặt lạnh, lông mày nhíu chặt lại. “Em thích anh như thế này sao?”

“Không phải vậy!”

Cái người này có cần trở mặt nhanh đến vậy không, cứ như đang làm ảo thuật vậy.

Vuốt nhẹ đôi lông mày của anh. “Em không thích anh mặt ủ mày chau, anh cười nhìn đẹp hơn.”

“Vậy sao? Ngay cả chính anh còn không biết.” Nam Cung Nghiêu than thở.

Đời này của anh, trải qua rất nhiều khó khăn, anh tưởng mình không thể nở nụ cười nữa, cho đến khi nhận nuôi Vũ Nhi. Cô bé nhỏ ấy, mang đến cho anh rất nhiều niềm vui.

Nhưng bọn họ đã định sẵn không thể ở bên nhau, yêu cô, đồng nghĩa với việc phải rời xa cô. Sau khi cô xuất ngoại, có một khoảng thời gian dài anh không hề nở nụ cười, cả ngươi giống như một cái xác không hồn, mất cảm giác.

Kết hôn với Uất Noãn Tâm, đều xuất phát từ lợi ích thương mại, anh chưa từng nghĩ đến, cuộc sống của mình sẽ vì cô có bất kỳ ảnh hưởng gì.

Nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, cô đi vào trong tim anh từng chút từng chú một, để anh vì cô tức giận, buồn phiền, tâm tình thường xuyên không yên, có lúc thực sự rất muốn bóp chết chết cô.

Nhưng cô có rất nhiều hành động nhỏ đáng yêu, rõ ràng rất vô nghĩa, rất ngây thơ, lại có thể chọc anh cười. Giống như tâm trạng có tồi tệ đến đâu, cũng sẽ tiêu tan theo mây khói.

Ở bên cô, anh cảm thấy một niềm vui chưa bao giờ cảm nhận được. Từ từ trở thành thói quan, đến nỗi anh không muốn mất đi, sợ mất đi.

Anh lo được lo mất, không biết làm sao để giữ lại. Nhưng có một điều anh hiểu rất rõ, anh không thể mất đi cô, và sẵn sàng đánh đổi tất cả vì điều đó.

“Anh cười, thực sự nhìn rất đẹp. Từ lần đầu tiên em nhìn thấy anh cười, thì đã cảm nhận được rồi. Chỉ là nụ cười lúc trước của anh, chỉ dừng lại ở trên khuôn mặt, mà không phải nụ cười thật lòng, em càng hy vọng nhìn thấy anh thực sự vui vẻ.”

“Bây giờ anh rất vui vẻ, bởi vì có em ở đây!” Anh hôn nhẹ lên bờ má trắng nõn của cô. “Em vui không?”

“Vâng….. chỉ là không kiềm được nỗi lo lắng, không biết niềm vui như vậy, lại có thể duy trì được bao lâu, em đã tổn thương và sợ hãi rồi. Vũ Nhi là em gái anh, nhưng em vẫn không kiềm chế được mà ghen tỵ với cô ấy. Em biết cô ấy rất quan trọng với anh, nhưng mà…….. Em vẫn hy vọng, anh có thể nghĩ đến cảm nhận em nhiều hơn dù chỉ một lần.”

“Anh biết, anh cũng muốn…… Nhưng anh nợ Vũ Nhi quá nhiều, anh phải trả lại.”

“Anh nợ cô ấy cái gì?” Cứ cảm thấy quan hệ giữa bọn họ không đơn giản, giữa anh em với nhau lại có nợ nần như anh vừa nói sao? Hơn nữa, anh đối xữ với cô ấy quá tốt rồi.

“Anh hiện tại không thể giải thích với em. Cho anh thời gian, để tự anh giải quyết, được không?” Cứ lấp lửng, do dự bên nào cũng được như vậy không giống tích cách của anh, chỉ đồng thời giày vò cả ba người, anh phải nhanh chóng chặt đứt rắc rối, đưa ra quyết định.

“Mặc dù có nhiều lúc, anh làm cho em đau buồn khó chịu, nhưng xin em hãy tin tưởng, anh thật lòng thích em. Bất cứ tổn thương gì, đều không phải anh muốn, không có người nào hy vọng em vui vẻ hơn anh!”

“Vâng! Em tin anh!”

Lúc hai người ôm nhau thì thời gian lại trôi qua thêm một phút một giây, nhìn thấy đã hơn tám giờ năm rồi, Uất Noãn Tâm buộc chính mình phải buông ra dù không nỡ. “Chúng ta đi thôi, bằng không sẽ trễ mất.”

Hai người lên xe, nhưng Nam Cung Nghiêu phát hiện, xe không khởi động được. Thử thêm mấy lần, vẫn như vậy.

“Sao vậy?”

“Không biết nữa. Anh gọi người lái xe đến.” Anh lấy điện thoại ra, thì phát hiện không còn cục sóng nào, Uất Noãn Tâm cũng vậy. Cô sốt ruột. “Phải làm sao đây? Em đã hẹn với Ngũ Liên rồi.”

“Chỗ này là khu tư nhân, gần đây không có chiếc xe nào khác.”

“Vậy để em đi bộ.” Uất Noãn Tâm quyết định, mở cửa xe chãy ra ngoài.

Nam Cung Nghiêu xông ra giữ cô lại. “Đường núi ở đây rất dài, lại khó đi, em rất dễ bị lạc đường. Cho dù em đi xuống núi, cũng không kịp.Hơn nữa hình như sắp mưa rồi, sẽ rất nguy hiểm.”

“Không được, em không thể để anh ấy thất vọng.” Uất Noãn Tâm không muốn để ý đến bất cứ chuyện gì, trong lòng chỉ có lời hứa với Ngũ Liên.

Nam Cung Nghiêu nhiều lần ngăn cản không được, đành phải đi theo cô.

Đi chưa được bao lâu, trời đã nổi giông bão, sấm chớp vang rền, hạt mưa như chiếc roi quất vào hai người. Uất Noãn Tâm bị mưa tạt đến mức không mở được mắt, trong tiếng sấm vang thét về phía anh. “Anh quay về trước đi, em đi một mình được rồi.” Vừa dứt lời, chân bị trượt, ngã lăn xuống núi.

“Noãn Tâm!” Nam Cung Nghiêu nhào đến ôm lấy cô, hai người lăn hết mấy mét mới dừng lại. Anh không lo cho mình, chỉ căng thằng hỏi hang cô. “Em không sao chứ?”

“Không, không có việc gì……..” Cô cố gắng đứng lên, nhưng vừa động nhẹ thì cảm thấy quá đau. “Mắt, mắt cá chân hình như bị trật rồi…..”

“Mưa quá lớn, em không thể xuống núi được, chúng ta về thôi!”

“Nhưng còn Ngũ Liên…….”

“Đừng nhưng nhị nữa, nghe lời anh, nếu không cả hai chúng ta đều bị nhốt ở đây.”

Cô tự biết không thể xuống núi được, càng không thể liên lụy đến anh, đành phải gật đầu.

Nam Cung Nghiêu cõng cô, đi lên núi trên con đường sình bùn khó đi. Trải qua khó khăn, mới trở lại nhà trúc.

Tắm mưa một hồi lâu, cả người Uất Noãn Tâm lạnh run, cả người run rẩy, đôi môi trắng bệch. “Rất, rất lạnh……”

Nam Cung Nghiêu vội mở lò sưởi, chuẩn bị nước nóng, để cô tắm trước. Sau khi cô ấy vào phóng tắm, mới đi vào phòng tắm khác.

Uất Noãn Tâm ngâm trong nước nóng hơn nửa tiếng, cơ thể lạnh băng mới từ từ ấm lên, máu cũng bắt đầu lưu thông lại.

Quần áo đã bị ướt hết, không thể mặc lại, đành phải quấn khăn tắm đi ra ngoài. Trong phòng đã bật điều hòa, ấm áp dễ chịu. Đèn tường tỏa ánh sáng màu vàng khắp căn phòng, rất ấm áp.

Nam Cung Nghiêu cũng tắm xong, vừa đi ra liền ôm cô lên giường. Một mảng lớn da thịt lộ ra, như con tôm luột.

Bởi vì thẹn thùng, co chân lại, giống như một hạt trân châu nhỏ đáng yêu, mặt ửng đỏ, làm cho anh ham muốn hận không thể biến thành sói ăn sạch cô………..
Ðề tài đã khoá

Tags
100 ngày hôn nhân, 100 ngay hon nhan, hop dong hon nhan, hop dong hon nhan 100 ngay, hop dong hon nhan 100 ngay full, hợp đồng hôn nhân, hợp đồng hôn nhân 100 ngày full, hợp đồng hôn nhân 100 ngày, ngôn tình hợp đồng hôn nhân 100 ngày full, ngon tinh hop dong hon nhan 100 ngay full, tiểu thuyết hợp đồng hôn nhân, tiểu thuyết hợp đồng hôn nhân 100 ngày, tiểu thuyết hợp đồng hôn nhân 100 ngày full, tieu thuyet hop dong hon nhan, tieu thuyet hop dong hon nhan 100 ngay, tieu thuyet hop dong hon nhan 100 ngay full, truyện hợp đồng hôn nhân, truyện hợp đồng hôn nhân 100 ngày, truyện hợp đồng hôn nhân 100 ngày full, truyen hop dong hon nhan, truyen hop dong hon nhan 100 ngay, truyen hop dong hon nhan 100 ngay full
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài





© Copyright 2013 Tuthienbao.com- TTB chúng tôi không cung cấp chức năng đăng ký thành viên để viết bài hay bình luận - Nếu có khiếu nại chung tôi sẽ xử lý
kpop,running man,Truyen tinh cam,truyen teen hay,truyen tranh,truyen tieu thuyet hay tinh cam,ebook,ebook ngon tinh,tieu thuyet hay, van hoc lop 5,van hoc lop 6,van hoc lop 7,van hoc lop 8,van hoc lop 9,van hoc lop 10,van hoc lop 11,van hoc lop 12