๑๑۩۞۩๑๑...TuThienBao.Com...๑๑۩۞۩๑๑

Go Back   ๑๑۩۞۩๑๑...TuThienBao.Com...๑๑۩۞۩๑๑ > III - ♥ Góc Của Bạn ♥ > 14 - CLBTruyện - Thơ > [Truyện] Tiểu Thuyết Hay Tình Cảm


Tìm kiếm chủ đề bài viết ở đây trước khi hỏi TTB -Tìm bằng tiếng việt có dấu càng chính xác-Ví Dụ:Đánh vào Hwang mi ri để tìm truyện tác giả này
$$**=====Danh Sách Truyện=====**$$ $$**=====Truyện Tranh Mới Đang Update=====**$$

Danh Sách Toàn Bộ Truyện Tại TTB

Ðề tài đã khoá
  #1  
06-11-2013, 05:41 AM
sweet_love's Avatar
sweet_love sweet_love is offline
Super Moderator
Cấp bậc: 105
Tên thật: sweet_love
Giới tính: female

Thanks: 94
Thanked 17 Times in 16 Posts
Default Truyện tiểu thuyết Dục vọng đen tối Full (Từ chương 85 -> END)

View more latest threads same category:

BÁO LỖI BÀI VIẾT - GÓP Ý HAY KHIẾU NẠI PHÀN NÀN DỊCH VỤ
GỬI CHO TTB NGAY BẰNG CÁCH CLICK VÀO ĐÂY






XEM TỪ CHƯƠNG 1 -> CHƯƠNG 84 TẠI LINK:

http://tuthienbao.com/forum/showthread.php?t=165364


CHƯƠNG 85: KHÔNG THỂ GẶP MẶT CÔ ẤY
Nếu nhấp vào nút xem tiếp mà xem được vui lòng chuyển qua trình duyệt Explorer 7 trở lên hoặc cài đặt lại Firefox và Chome nếu trình duyệt lỗi

Dung Ân mơ mơ màng màng, cảm giác được vẻ dịu dàng, cô muốn mở hai mắt ra, nhưng sự đau đớn tối hôm qua làm cô rất sợ , cô không muốn tỉnh lại nhanh như vậy. Ít nhất ngủ như vậy, cô sẽ không đau, cũng không cần nhớ lại loại nhục nhã đó, nhưng cô lại muốn nhìn xem, người ôm cô là ai? Động tác nhẹ như nhàng như vậy, là mẹ sao?
Trong tiềm thức của cô, có đánh chết cô cũng sẽ không nghĩ đến Nam Dạ Tước.
Vương Linh đến xem cô hai lần, đứng ở ngoài cửa thấy Dung Ân còn ngủ, cũng không có tiến đến quấy rầy, cô thực sự không nghĩ ra, Dung tiểu thư làm sao vừa mới trở về , lại khiến cho người đầy vết thương như vậy?
Nam Dạ Tước ở bên cạnh, thỉnh thoảng nhìn chằm chằm vào cái chai truyền dịch, mệt mỏi, liền đứng dậy đến ban công ngồi.
Khoảng giữa trưa, Dung Ân mới mở mắt ra, trằn trọc tỉnh lại, một cánh tay của cô để bên ngoài chăn, chất lỏng trong suốt chảy từng giọt, từng giọt qua ống tiêm đưa vào trong cơ thể cô.
Cô vẫn không hề động đậy, cũng không có nói chuyện, hai con mắt yên lặng nhìn vào chai truyền dịch trong bình thỉnh thoảng phát ra một ít bọt khí.
Nam Dạ Tước cũng khôngphát hiện cô tỉnh, chỉ là đến gầncô, sau đó mới thấy Dung Ân trợn tròn mắt.
” Ân Ân.” Ánh mắt của cô vô hồn, nghe được động tĩnh, liền liếc mắt sang.
Nam Dạ Tước lúc này mới xác định cô đã tỉnh, trên gương mặt anh lập tức hiện ra sắc mặt vui mừng rạng rỡ , hướng về phía ngoài cửa kêu lên,” Vương Linh, Vương Linh –”
” Cậu chủ,” Vương Linh vội vàng lên lầu, vừa nhìn thấy Dung Ân, khuôn mặt u sầu cũng lập tức tán đi,” Dung tiểu thư, cô cuối cùng cũng tỉnh rồi.”
” Cô ấy đang đói bụng, bưng cháo lên đây.”
” Được ạ.”
Dung Ân cứ như vậy nghe bọn họ ta một câu ngươi một câu, Vương Linh đem cháo trứng muối thịt nạc đã sớm chuẩn bị bưng lên lầu, trong chén còn đang bốc hơi nóng, mới vừa ở lò vi sóng hâm nóng lên.
” Đưa cho tôi.” Nam Dạ Tước từ trong tay cô nhận lấy chén cháo, muốn tự mình đút cho Dung Ân.
Anh thử qua nhiệt độ, cầm thìa ở trong chén quấy quấy vài cái, biểu hiện này anh đã tự hạ thấp mình, Dung Ân cũng chẳng liếc anh lấy một cái , người đàn ông ý bảo Vương Linh gối cho cô một cái gối sau lưng.
” Dung tiểu thư, ăn một chút gì đi, người mà bị sốt mà húp cháo thì sẽ khỏi rất nhanh.” Vương Linh đỡ Dung Ân ngồi dậy, kê cho cô một cái gối ở sau lưng để cô dựa vào, cho cô có vị trí nằm thoải mái nhất.
Dung Ân miệng lưỡi khô khốc, một chút ít khí lực để nói chuyện cũng không có, phía ngoài miệng cũng khô nứt nẻ , Nam Dạ Tước đem thìa đưa đến bện cạnh miệng cô, Dung Ân liền buông lỏng mí mắt, nhìn một cách thật kĩ lưỡng người đàn ông trước mặt mình, trong con ngươi dường như dấy lên một ngọn lửa nhỏ, như có một cái gì đó vọt đến vào ngực bị đè nén chạy thẳng đến cổ họng.
Cô liền hất cổ tay người đàn ông ra, làm cho chén cháo khiến người ta chảy nước miếng nóng hổi đổ văng vào mu bàn tay của Nam Dạ Tước, đỏ lên một mảng lớn.
Vương Linh mở lớn hai mắt,” Cậu, Cậu chủ.”
Nam Dạ Tước vẫy xuống, chỉ thấy mu bàn tay không chỉ là đỏ, còn có hai mảng da đang mọng nước phổng rộp lên.
Anh cầm lấy chén cháo bị rơi xuống giường, nhìn xuống ,nện mạnh một cái xuống nền đất, cháo còn lại trong chén vung vãi trên mặt đất, một chút bắn lên trên người, nhưng ai cũng không giám kêu lên.(do tớ là người miền bắc, nên hay gọi là bát cháo nhưng tớ muốn để chén cháo cho nó hay nên các bạn miền bắc hiểu nhé! ^^, -Khoai Môn Kem-)
” Để tôi đi lấy chén cháo khác.” Vương Linh dứt lời, vừa muốn đi ra.
” Tôi không muốn ăn.” Dung Ânánh mắt nhàn nhạt, đầu đau đớn rất khó chịu, thân thể lui lại muốn nằm xuống.
Nam Dạ Tước kéo chăn ra, thấy bộ dáng của cô như không muốn sống nữa, sợ cô không ăn cái gì, thân thể không chịu được, anh dùng sức một cái, lại không nghĩ rằng chiếc chăn đơn đều bị kéo hết xuống dưới, lộ ra nửa người trên trần truồng của Dung Ân.
Vương Linh chỉ là liếc mắt, mặt liền đỏ bừng, , ánh mắt ngượng ngùng, Dung Ân tùy ý để lộ “ cảnh xuân” ra ngoài, xung quanh người đều là vết thương, cô hướng về phía Nam Dạ Tước nở nụ cười,” Đẹp không?”
Ánh mắt hiu quạnh như vậy, có chút làm người ta nhói đau, bên miệng theo động tác cô cười mà sinh ra trào phúng, Nam Dạ Tước trong cổ nhẹ cuộn, cảm giác đó nhất thời không thể diễn tả, chỉ cảm thấy trong lòng như có khối đá to lớn đè nặng, chắc chắn là cực kỳ khó chịu.
Dung Ân ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng liếc về phía anh, miệng vết thương bôi qua thuốc mỡ còn đang đau nhức, cô quên không được, Nam Dạ Tước giống như một con dã thú ở trên người cô cắn xé như thế nào. Rất nhiều chỗ máu đã thật sự chảy xuống, vết răng màu đỏ sậm loang lổ không chịu nổi.
Anh cầm lấy chiếc chăn đơn, chuẩn bị choàng trên bờ vai cô.
Chỉ là còn chưa tiếp cận, Dung Ân liền bắt đầu biểu hiện ra sự hoảng sợ, thân thể của cô bắt đầu lùi về phía sau, hai tay bắt đầu vung lung tung,” Không được, không được tới đây–”
Nam Dạ Tước lông mày nhíu chặt lại, Vương Linh vội vàng tới bắt lấy cánh tay cô, Dung Ân trong mắt phủ đầy sự hoảng sợ, đột nhiên giống như là điên rồi, cầm lấy đồ ném về phía Nam Dạ Tước. Ống tiêm đâm đâm sâu vào bên trong da, máu chảy ngược ra một đoạn dài, nhìn thấy mà giật mình, Vương Linh sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, vội vàng hai tay đè lấy bờ vai của cô, làm cho cô tỉnh táo lại,” Dung tiểu thư, chị đừng như vậy nữa.”
Nam Dạ Tước cho rằng cô giận dỗi, anh sa sầm nét mặt, cô vẫn là bộ dáng như vậy, anh liền tới gần, hai tay dùng sức ôm lây bả vai Dung Ân, đem cô ôm chặt vào lồng ngực mình,” Đừng làm náo loạn lên nữa, cô không muốn bày ra bộ dáng như người đàn bà chanh chua này không phải sao?”
Khuôn mặt vừa mới khôi phục được chút hồng hào của Dung Ân lập tức trắng bệch, hai tay đang đặt ở trước ngực Nam Dạ Tước, cô liều mạng xô đẩy, trong cổ họng không ngừng phát ra tiếng kêu rên,” Buông ra, đừng đụng vào tôi, cút ngay–”
” Em dám đuổi tôi ?” Người đàn ông với mái tóc ngắn màu rượu đỏ, hai mắt sắc bén lộ ra vẻ vô cùng không vui, cô càng giãy dụa, anh ôm càng chặt, Dung Ân hai chân ở trong chăn đơn đạp loạn xạ, cho đến khi khí lực chẳng còn nữa chỉ còn lại có bả vai run rẩy, giãy dụa dần dần yếu đi, Nam Dạ Tước thấy cô sắc mặt trong suốt như tờ giấy, vừa muốn bảo Vương Linh đi lấy một ít thức ăn mang lên, Dung Ân liền cúi mặt xuống, ở trước ngực anh nôn ra một trận, cuối cùng, tất cả những gì trong bụng cô đều nằm tại quần áo Nam Dạ Tước.
Người đàn ông sắc mặt tái nhợt, cũng không phải là cảm thấy bẩn, mà là trong đầu của anh có một chút suy nghĩ, phản ứng này, Dung Ân có phải là đang có..?
Khoảng thời gian lần trước tại ngự cảnh uyển, trong thời gian này, cô ấy cũng không ở bên cạnh mình.
Lại nói sau đêm đó, anh đã chính mắt trông thấy cô uống thuốc.
Nam Dạ Tước buông cô khỏi lòng ngực mình, Vương Linh mang chiếc chăn đơn khoác vào bả vai của Dung Ân, anh cố nén cơn tức giận xuống đem điện gọi cho Từ Khiêm “Lập tức tới ngay, đúng, ngay bây giờ!”
Người con gái nằm ở trên giường, chỉ lộ ra cái đầu, cô cũng không biết làm sao lại ói ra, chỉ là bị Nam Dạ Tước đụng vào người, sau đó cảm thấy rất sợ hãi, từng nơi trên cơ thể đều kêu gào bài xích.
Từ Khiêm chạy tới rất nhanh, nhìn thấy Dung Ân thì nói,” Không phải đã tỉnh sao? Cậu trong cơn giận dữ gọi tớ đến làm cái quái gì?”
“Cậu xem xem, cô ấy có phải đang mang thai không?” Nằm ở trên giường Dung Ân nghe nói vậy, sợ run lên, cô kinh nguyệt mới chấm dứt một tuần lễ, làm sao có thể sẽ có con chứ?
Từ Khiêm cũng lắc đầu,” Chắc có lẽ không, bằng không tối hôm cậu hành hạ như vậy, trong bụng của cô ấy có khối thịt đi chăng nữa còn có thể giữ được sao?”
Nam Dạ Tước nghĩ đi nghĩ lại, sắc mặt vẫn bị mây đen bao phủ,” Tôi không muốn nghe chắc có lẽ không, tôi muốn đáp án chính xác.”
Từ Khiêm đi đến bên cạnh Dung Ân,” Cái này phải đến bệnh viện mới biết được, tớ cũng không phải bác sĩ đông y có thể xem mạch mà biết được.”
” Vậy thì đi bệnh viện.” Nam Dạ Tước nói xong, người liền đứng dậy.
Dung Ân đang nằm trong chăn đơn thấy anh đang dần tới, giọng nói liền lãnh đạm ,” Tôi không có mang thai.”
” Việc này em nói không tính.” Nam Dạ Tước đi vào bên người Dung Ân, vừa ngồi xuống, cô liền vặn vẹo thân thể tránh đi sự đụng chạm của anh , trong ánh mắt tràn ngập rõ ràng sự chán ghét cùng sợ hãi.
” Vương linh, chuẩn bị quần áo”
“Vâng, Cậu chủ”
“Bỏ ra, ngươi đừng đụng ta– Nam Dạ Tước, ngươi đi đi”
Tay của anh vừa chạm vào trước mặt cô, Dung Ân liền run rẩy lên, ôm cái chăn đơn, ở bên ngoài, hai cái cánh tay bắt đầu phát ra từng khối chấm đỏ, bệnh này cùng dị ứng không khác nhau là mấy.
Từ Khiêm vôi vàng ngừng động tác của Nam Dạ Tước,” Đợi đã.”
” Có chuyện gì sao?” người đàn ông sắc mặt nôn nóng, rõ ràng vô cùng không kiên nhẫn.
” Có cái gì không đúng.” Từ Khiêm lôi kéo Nam Dạ Tước lùi về bên cạnh, ý bảo anh cứ đứng ở đấy, đừng tới gần Dung Ân, Vương Linh từ trong tủ quần áo lấy ra chiếc váy dài, Từ Khiêm thừa dịp Dung Ân không đề phòng, lúc này mới từ từ đi đến bên giường của cô.
Thấy Dung Ân không có phản ứng quá khích gì, Từ Khiêm liền ở bên giường ngồi xuống, cô hai mắt đề phòng chỉ nhìn chằm chằm vào Nam Dạ Tước, đối người khác cũng không có bất cứ kích động nào.
Anh vươn tay, chuẩn bị chạm đến cái trán của Dung Ân thì người con gái bắt đầu nhăn lông mày lại,” Đừng sợ, tôi chỉ là xem xem cô hạ sốt chưa thôi.” Dung Ân rủ đôi mắt xuống, sắc mặt cũng ôn hòa rất nhiều, Từ Khiêm ở trên trán cô sờ nhẹ ,” Không có việc gì, buổi tối chịu khó uống thuốc, ngày mai thì tốt rồi.”
Nam Dạ Tước thấy cô đối với chính mình bài xích như vậy, còn đối với người khác bộ dáng cũng rất dịu dàng ngoan ngoãn, anh đi nhanh lên trước,” Đây là có chuyện gì?”
Từ Khiêm tiến lên một bước kéo Nam Dạ Tước đi, đưa anh tới ban công.
” Cái gì, chướng ngại tâm lý?”
Từ Khiêm thân thể gục ở trên lan can, sợi tóc đen bóng , anh sẽ không nhìn lầm, cái này cũng chính là nguyên nhân anh một mực khuyên nhủ Nam Dạ Tước không cần phải đùa quá mức,” Nhìn động tác của cô ấy không cho cậu đụng vào, tám chín phần, cô ấy cảm thấy cậu chạm vào cô ấy, sẽ mang cho cô ấy nhiều thương tổn, trí nhớ khắc quá sâu sau sẽ trở thành một loại sợ hãi, một khi tiến vào chiếm giữ trong nội tâm dường như sẽ thành bóng ma.”
Nam Dạ Tước đốt lên một điếu thuốc, ánh mắt xuyên qua sương mù lượn lờ hướng về xa xa, môi mỏng mân mê điếu thuốc,”Vậy kế tiếp sẽ như thế nào?”
” Kỳ thật cũng không có việc gì cả, cùng lắm thì….,” Từ Khiêm nghiêng khuôn mặt chuyển hướng về phía anh, sắc mặt cũng rất nghiêm túc,” Chính là cậu không thể tiếp cận cô ấy, buổi tối ngủ không thể ôm, càng không thể làm tình, đối người khác thì lại không có ảnh hưởng gì.”
” Chết tiệt!” Nam Dạ Tước đưa tay lên không trung nhưng hướng tới đối phương,” Cái này còn không có ảnh hưởng, vì cái gì mà không cho tôi đụng vào, mà người khác thì lại không bài xích?”
Người đàn ông này cưỡng ép công lý về phía mình làm cho người ta cảm thấy muốn cười, Từ Khiêm âm thanh dịu nhẹ xuống,” Bởi vì đem cô ấy tra tấn thành như vậy không phải người khác, chính là cậu! Cậu thật cường bạo, có thể đem người khác bức đến mức này.”
Nam Dạ Tước quanh người bao quanh khí u ám,tức thì dập tắt xuống dưới, sắc mặt che kín âm u, nặng trịch,”Vậy, nên làm cái gì bây giờ?”
” Chỉ có một biện pháp.”
” Cậu nói cho xong đi, đừng có dông dài như bà lão nữa.”
Người đàn ông nổi giận.
” Sao cậu không chính mình nghĩ đi, chướng ngại tâm lý, tất nhiên là tìm bác sĩ tâm lí rồi.”
Nam Dạ Tước ánh mắt lại hướng trên người Dung Ân,” Cái bộ dáng này của cô ấy, tôi chỉ sợ cô ấy sẽ náo loạn, không chịu đi ra ngoài.”
” Không phải chứ?, cậu còn có thể sợ phụ nữ sao?” Từ Khiêm không quên trêu ghẹo,” Không có chuyện của tớ nữa, tớ đi về trước, tớ chỉ có thể trị vết thương trên thân thể thôi.”
” Không cho ngươi đi”, Nam Dạ Tước bực bội dậm dậm chân,” Cậu đi, tìm cho cô ấymột bác sĩ tâm lí.”
” Tớ?” Từ Khiêm rất không tự nguyện làm một việc hạ thấp mình như thế,” Tại sao là tớ?”
” Bảo cậu đi thì cậu phải đi, đừng nói nhảm hết cái này đến cái khác nữa, nhanh lên!”
Từ Khiêm dường như bị Nam Dạ Tước đẩy mạnh ra khỏi phòng ngủ, anh không có theo vào, mà là đứng ở trên ban công, xuyên qua cửa sổ sát đất quan sát động tĩnh ở bên trong, Nam Dạ Tước móc một điếu thuốc ra hút, sắc mắt biểu hiện ra ngoài có chút chột dạ, anh thỉnh thoảng đứng ở cửa ra vào nghe một chút âm thanh, thỉnh thoảng lại đi đi lại lại vài bước.
Nam Dạ Tước không nghĩ cái phòng này cách âm lại hiệu quả như vậy, anh chỉ nhìn thấy Từ Khiêm đứng ở phía trước cửa sổ đang cùng Dung Ân nói chuyện gì đó, người con gái buông thỏng mi mắt, cũng không có lên tiếng, cũng không có phản ứng gì quá kích, Từ Khiêm nói xong lời cuối cùng, ngay cả ra hiệu cũng dùng đến, Nam Dạ Tước lúc này mới trông thấy rõ Dung Ân gật đầu.
Anh tưởng Từ Khiêm khuyên bảo thành công, kéo cửa ra để đi vào, chuẩn bị sai Vương Linh thay quần áo cho cô.
Dung Ân ngồi dậy, ánh mắt dừng lại trên người Nam Dạ Tước, liền có mấy phần vui vẻ,” Tôi sẽ không đi khám, tôi không có bệnh.”
Từ Khiêm hướng phía Nam Dạ Tước mở ra bàn tay ra nhún nhún vai, tỏ vẻ lực bất tòng tâm.
” Em không thể không đi.” Nam Dạ Tước thấy cô cười, liền lạnh mặt.
” Tôi không đi,” Dung Ân càng nói càng thể hiện sự kiên định của mình, cô cong hai đầu gối lên, đem cái cằm nhẹ đặt lên trên đầu gối, cái động tác bình thường này, nhưng trong mắt Nam Dạ Tước lại như một lời khiêu khích,” Nam Dạ Tước, như vậy không phải rất tốt sao? Từ nay về sau anh muốn đụng vào tôi, tôi liền ói đầy người anh.”
Từ Khiêm nhịn cười, người đàn ông kiêu căng sắc mặt càng ngày càng ảm đạm,” Em không đi phải không? Tôi đây bắt em phải đi”
“Anh bắt đi,” Dung Ân đem hai tay từ chăn đơn duỗi ra ngoài,” Nhưng tôi cho anh biết, tôi không phối hợp, Nam Dạ Tước, chẳng lẽ anh ngay cả suy nghĩ của tôi cũng muốn điều khiển sao?”
Cô cười lành lạnh, miệng câu dẫn ra đường cong có loại khiêu khích, Nam Dạ Tước biết rõ Dung Ân nói không sai, bệnh tâm lý trước tiên chính là phối hợp, hiện tại, cô không cần phải phản kháng, thân thể của cô đã hành động ra rõ ràng rồi.
Hai người ánh mắt đều giao nhau cùng một chỗ, cô cười rất tùy tiện, rất liều lĩnh, cười đến trong ánh mắt hiện ra trong suốt.
Nhưng Nam Dạ Tước lại cười không nổi, cho dù là muốn kéo xuống môi cũng không có khí lực.
Anh vốn định nói, cùng lắm là là một người phụ nữ thôi ,chơi tàn tạ rồi, ném đi, tìm người đàn bà khác, nếu muốn trò chơi kích thích, anh có thể một lần nữa săn bắt, đàn bà chờ xếp hàng có thể vài vòng quanh thành phố Bạch Sa này.
Nhưng Tước thiếu có thói quen kiêu ngạo khi nhìn thấy cặp mắt như muốn đóng băng người khác kia, dần dần tinh thần lại ảm đạm, bàn tay của anh đang dần dần siết lại, trong lòng buồn bực không có chỗ để phát tiết, Từ Khiêm không cười nữa, cũng đã nhận ra sự khác thường của Nam Dạ Tước, người con trai đi vào đến cạnh anh, đặt trên vai anh vỗ nhẹ,” Tớ về trước, Tước, cậu cũng đi cùng đi.”
Đóng lại cửa, hai người theo cầu thang đi xuống phía dưới, Từ Khiêm giọng nói không nhanh không chậm,” Cậu nếu chỉ là chơi đùa, có quan tâm hay không cũng không quan trọng , cùng lắm chơi chán thì ta ném đi, nhưng nếu cậu còn muốn giữ lại dù chỉ là một chút, trước tiên hãy khuyên cô ấy đi tới khám bác sĩ , loại tâm lý này thật sự không thể kéo dài được, bằng không sẽ mọc rể nẩy mầm, khó có thể loại bỏ.”
Trong phòng ngủ, Vương Linh cầm quần áo chuẩn bị trên tay, Dung Ân xốc chăn lên,” Tôi tự mình có thể làm được.”
” Hay là để em làm cho.” Người con gái giọng nói có chút khác thường, cô quay đầu đi, chỉ thấy Vương Linh con mắt đã đỏ lên.
” Em khóc cái gì chứ, tôi không sao”.
“Em không nghĩ tới cậu chủ lại đối xử với chị như vậy,” Trong phòng ngủ chỉ còn lại hai người, Vương Linh hốc mắt ướt át,” Em nghĩ sau khi chị trở về,cậu chủ sẽ rất vui mừng, Dung tiểu thư,chị hãy nghe lời cậu chủ đi, đừng có ôm đau khổ về mình nữa.”
Vương Linh lấy từ tủ quần áo một chiếc áo sơ mi khác mang ra thay cho Dung Ân, cô hai tay ôm gối, đầu tựa ở trên giường, tối hôm qua sự việc lớn như vậy, Bùi Lang lần này nhất định là sẽ biết, mẹ ở bên đó, cũng không biết ra sao.
” Dung tiểu thư, em lấy cho chị một ít thức ăn mang lên đây nhé.”
Dung Ân đang nghĩ cũng giật mình tỉnh lại, đã hạ sốt, tinh thần cũng tốt ra rất nhiều,” Được, như vừa rồi trứng muối cháo thịt nạc đi.”
” Vâng, được ạ, chị chờ một chút, em lập tức sẽ mang tới.” Vương Linh thấy cô chịu ăn cái gì, vui vẻ còn không kịp.
Nam Dạ Tước lên lầu thìcthấy Dung Ân đang bưng chén cháo lên ăn, kim truyền bị tháo xuống , Vương Linh bên cạnh cùng cô nói cái gì đó, chỉ thấy Dung Ân gật gật đầu, bên miệng cười yếu ớt.
Ýthức được trong phòng có một người nữa, Dung Ân giương mắt nhìn lên, cháo đang ở bên miệng cũng không ăn nữa, ,dường như cứ như vậy mà theo dõi anh.
Nam Dạ Tước vốn định đi đến, nhưng nhìn thấy ánh mắt của cô như vậy, rõ ràng bước chân cũng cứng ngắc, đứng cách giường rất xa.
Anh thấy động tác này của chính mình mà cảm thấy mất tự nhiên, đứng ở đó, có chút lúng túng.
” Cậu chủ, buổi tối ăn cơm ở nhà nhé?” Vương Linh đúng lúc phá vỡ không khí ngượng ngập này.
” Ừ, cô đi chuẩn bị đi.” Nam Dạ Tước làm ra vẻ lơ đãng tiến lên, vừa mới đến gần một chút, Dung Ân thân thể cứ thể mà cuộn lên.
Trong phòng chỉ còn lại hai người, hắn thân thể cao lớn nghiêng nghiêng dựa vào trước tủ quần áo,” Em đã không đi, tôi sẽ đem thầy thuốc mời về nhà, em đỡ phải đi ra ngoài.”
” Nam Dạ Tước, anh vì cái gì cứ muốn chữa trị cho tôi?”
Câu hỏi này, anh khó có thể mở miệng, anh dù da măt dày đến đâu, cũng nói không được là vì anh muốn cô, muốn ôm cô, vì có thể ngủ ở bêncạnh cô.
” Dung Ân, có bệnh phải trị.”
” Tôi nói, tôi không có bệnh,” Dung Ân cố ý nói,” Nam Dạ Tước, tôi không trị thì sao? Bệnh này là trị không hết, tôi sẽ không để cho anh đụng vào tôi, tôi cũng không muốn trị……”
Cô từ chối quyết đoán như vậy, Nam Dạ Tước chỉ cảm thấy trong lòng có cơn tức giận,” Được, vậy thì ở lại đây, khi nào chịu chữa trị thì khi ấy mới được bước ra khỏi cửa phòng này.”
Dung Ân không hờn không dỗi, đem chén cháo đặt ở trên tủ đầu giường, thân thể lui vào trong chăn đơn, chỉ để lại cho Nam Dạ Tước một cái bóng lưng.
Anh lúc này mới phát hiện, đối mặt với Dung Ân lúc này thì lửa giận của anh đơn giản luôn bị khơi mào, người như anh luôn lấy cao ngạo, tỉnh táo làm chủ nhưng bây giờ như là đi gặp quỷ vậy.
Nhận được điện thoại của công ty, Nam Dạ Tước vẫn còn ở trong phòng ngủ, anh nhấn nút nghe ,” Chuyện gì?”
” Alo, tổng giám đốc, Bùi công tử muốn gặp ngài, hiện đang ở trong phòng tiếp khách.”
Nam Dạ Tước khôi phục sự lạnh lùng,” Biết rồi, tôi lập tức đến.”
Anh đi ra khỏi phòng ngủ, vốn định cứ như vậy rời đi, nhưng nghĩ lại, thôi cứ đem cửa phòng khóa trái vào.
Dung Ân nghe được âm thanh chìa khóa chuyển động, cô nằm không nhúc nhích ,trong ánh mắt thoáng vẻ ảm đạm.
Bùi Lang ý đồ đến rất rõ ràng, chính là muốn tìm người.
Nam Dạ Tước ngồi ở đối diện với anh ta, vểnh chân lên, trong tay đốt điếu xì gà,” Anh nói đùa sao? Dung Ân, tôi lâu lắm rồi không gặp.”
” Nam Dạ Tước, chuyện tối hôm qua, tôi và anh trong thâm tâm đều rất rõ ràng, tôi đã nhận lời mang cô ấy rời đi, tôi muốn hết lòng tuân thủ hứa hẹn.” Bùi Lang khí thế không chút nào thua kém Nam Dạ Tước, từ lời nói cho tới khí chất, có loại khí chất thống lĩnh đại cục.
” Các anh làm việc đều phải đưa ra chứng cớ,” Nam Dạ Tước đem xì gà đặt ở trên gạt tàn thuốc, từ đầu đến cuối không hút thêm lần nào nữa,” Cứ vô duyên vô cớ chạy tới đòi người như vậy, không giống phong cách làm việc Bùi công tử a, hơn nữa, không phải là chỉ là một người phụ nữ sao? Chỉ cần Bùi công tử kêu lên sẽ có đầy người đầu ấp tay gối với công tử, Người phụ nữ kia tôi đã chơi chán, đã sớm cho cô ta tiền đuổi cô ta đi, nói không chừng đang được một công tử khác bao nuôi đấy.”
Bùi Lang môi mỏng đậm ý cười, lơ đễnh,” Tước thiếu làm việc quả nhiên gọn gàng , có thể ở ngay trong địa bàn của tôi hiển nhiên cướp người, trên đời này thì chỉ có anh.”
” Bùi công tử,” Nam Dạ Tước nhếch môi mỏng, thể hiện khí chất hơn người,” Cao siêu như vậy đừng có mang đổ lên đầu tôi, tôi cũng không muốn vì một người phụ nữ mà nhảy vào địa bàn của anh, tôi chỉ là hiếu kỳ, Dung Ân hoàn toàn không có thân phận hay bối cảnh hơn người, làm sao có thể làm phiền Bùi công tử ra sức mà bảo vệ như vậy? Bây giờ làm việc , ai không chú ý đến lợi ích đây?”
Bùi Lang cũng không trực tiếp trả lời vấn đề của anh, Nam Dạ Tước có chút khó hiểu, anh biết rõ lần này đến Tước thị là không tìm được người, vì sao còn cố ở đây làm gì chứ?
” Tước thiếu đã nói như vậy, tôi đây cũng không nên lưu lại ở đây lâu,” Bùi Lang vẫn bình tĩnh như trước, bước đi lỗi lạc,” Chỉ là làm phiền anh một chút, nếu nhìn thấy Dung Ân thì thay tôi nói một câu là mẹ Dung mọi việc tôi đều sắp xếp xong xuôi, bảo cô ấy không cần lo lắng.”
Nam Dạ Tước môi mỏng khẽ cười, lộ ra chút ít mị hoặc,” Kỳ thật, Bùi công tử có nghĩ tới hay không, chúng ta liệu có thể sẽ trở thành bạn của nhau?”
” Có thể đấy,” Bùi lang đứng dậy,” Chờ anh từ trong nhà tù đi ra, rửa sạch tầng tầng lớp lớp tội ác, có lẽ có cơ hội.”
Nam Dạ Tước đậm ý cười, đôi mắt hẹp dài nhìn theo bóng lưng người đàn ông đi xa,dần dần cũng kéo dãn ra, anh đem cái bật lửa kim loại đặt tại trên mặt bàn gõ vài cái, tiện tay vung ra, ngón trỏ thon dài khẽ gõ cảm giác như một bản nhạc có tiết tấu, “Hừ, ra vẻ đạo mạo, sau lưng, những loại người như này không biết thu bao nhiêu là hối lộ, bộ dáng đã sớm thối rữa rồi.”
Muốn cho anh ngồi trong nhà tù ư?, kiếp sau, sau nữa đều không khả năng!
Trở lại ngự cảnh uyển, Dung Ân đã thức dậy, mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, bên dưới mặc một chiếc quần ka-ki, cô yên lặng ngồi ở chiếc ghế trên ban công, xung quanh tỏa ra khí lạnh kéo dài cho tới tận phòng ngủ, đôi mắt vô hồn nhìn xa xa, dường như lạc về phía đường chân trời, trời chiều vừa vặn.
Nam Dạ Tước không lại gần, chỉ thấy cô đang nhìn cái gì đó rất xuất thần, Vương Linh tiến đến kêu nhẹ cậu chủ, Dung Ân lúc này mới quay đầu.
Trên bàn cơm, cô ăn uống cũng rất tốt, Nam Dạ Tước ăn vài miếng sau đó liền nhìn về phíaDung Ân đối diện, qua một ngày, cô gầy đi không ít, trên mặt chỉ có đôi mắt kia còn có chút thần sắc.
Dung Ân ăn qua vài món sau đó cũng lên lầu, Nam Dạ Tước cũng không đói, để đũa xuống theo sau.
Cô vẫn nằm ở trên giường lớn, chỉ để ra khuôn mặt cảnh giác nhìn về phía anh.
Nam Dạ Tước lại ngừng bước chân một lần nữa, anh ảo não tiến vào phòng tắm, tắm rửa, lúc đi ra thì trên người còn phảng phất hương thơm tươi mát, anh thật cẩn thận chậm dãi đi đến bên giường,” Ân ân, Bùi Lang buổi chiều có tìm tôi.”
Dung Ân trong ánh mắt có một tia lóe sáng,” Mẹ tôi thế nào?”
” Anh ta đã sắp xếp ổn rồi, em không cần lo lắng.” Nam Dạ Tước vừa có ý định tiến tới, đã thấy phản ứng của Dung Ân trước, cách anh rất xa.
” Em không cần thấy tôi giống như thấy hổ vậy,” Nam nhân sắc mặt khó chịu,” Tôi đây vài ngày tới sẽ không đụng vào em.”
Anh dường như lấy lòng, nhưng nhìn tại trong mắt Dung Ân, lại cảm giác một loại vô lực, hiện tại cô cứ nhìn thấy Nam Dạ Tước lại nhớ tới sự tra tấn tối hôm qua, Từ Khiêm nói không sai, cô đã có bóng ma trong lòng, trên thân thể vẫn đau nhức như vậy, rõ ràng như vậy.






Muốn xem các bài viết khác Tập khác cùng chuyên mục này không biết thì click vào đây:
(Tìm kiếm bài viết ở khung search màu xanh phía trên nhanh nhất)
|||||||||||| Hãy Like -Nhấp vào theo dõi để theo dõi đầy đủ thông tin bài trên facebook và bình luận báo lỗi ở dưới ||||||||||||

thay đổi nội dung bởi: sweet_love, 23-02-2014 lúc 03:48 AM
  #2  
06-11-2013, 05:50 AM
sweet_love's Avatar
sweet_love sweet_love is offline
Super Moderator
Cấp bậc: 105
Tên thật: sweet_love
Giới tính: female

Thanks: 94
Thanked 17 Times in 16 Posts
Default



CHƯƠNG 86 - 87
Nếu nhấp vào nút xem tiếp mà xem được vui lòng chuyển qua trình duyệt Explorer 7 trở lên hoặc cài đặt lại Firefox và Chome nếu trình duyệt lỗi

Chương 86 – Tước thiếu yếu thế.
” Nam Dạ Tước, tôi đã không dùng được nữa, thả tôi đi đi.”
Người đàn ông hai đầu lông mày nhíu lại thành một đường sâu, đứng dậy, anh đã bày ra ý tốt của mình, sự cúi đầu mình, vậy mà cô ấy làm như không thấy, vẫn cứ một lòng muốn chính là rời đi,” Dung Ân, em nghĩ cũng đừng nghĩ tới, cho dù tôi không đụng được vào em, tôi cũng sẽ không để người khác đụng vào em.”
Cô quay mặt đi, cùng anh ta nói nhiều lời quả là vô ích.
Nam Dạ Tước đi vào một bên giường, vừa xốc chăn đơn lên định ngủ, Dung Ân liền cảnh giác,” Anh tránh ra!”
” Tôi không đụng vào em,” Người đàn ông cố ý cách cô khá xa, Dung Ân thấy thế thân thể co lại một góc, phong tỏa chính mình,” Anh không đi sang căn phòng khác ngủ sao?”
” Tôi,” Nam Dạ Tước viện cớ lý do,” Tôi quen giường.”
Dung Ân bên miệng nở một nụ cười khinh bỉ, từng có nhiều người đàn bà như vậy, thường qua lại không ngớt trong bụi hoa như vậy , anh ta lại có thể nói ra hai chữ quen giường,” Tôi đi thư phòng.”
” Dung Ân,” Nam Dạ Tước thấy cô muốn xuống giường, vội vàng kéo cổ tay của cô,” Tôi nói là không đụng vào em, em còn muốn thế nào?”
Dung Ân giống như là bị điện giật vội vàng hất tay anh ra khỏi mình, hai chân vốn đã chạm đất, nghĩ sao cô lại nằm chết dí trên giường, nhưng lại nằm cách anh rất xa, ánh mắt của cô bức bách hướng về phía Nam Dạ Tước, vốn dĩ đang bình tĩnh lại bị thay thế bằng vài tia tức giận,” Chuyện công ty Sang Tân, là anh một tay dựng lên sao?”
Nam Dạ Tước không có phản bác, anh làm việc từ trước đến nay dám làm cũng dám thừa nhận,” Phương án là em làm, muốn truy cứu, Sang Tân tất nhiên là đứng mũi chịu sào.”
” Phương án của tôi không có vấn đề.”
” Tôi cũng không nói phương án có vấn đề, mà nếu nó không có, tôi sẽ biến nó thành có.”
” Nam Dạ Tước, anh thật là hèn hạ!” Dung Ân cắn răng, hình ảnh của Thẩm Mặc khóc rống lên, nước mắt đâm sâu vào trong lòng cô thấy đau nhói,” Sang Tân chỉ là công ty nhỏ, bồi thường tài liệu phí cũng không được hơn một ngàn vạn.”
” Cái này không phải là cái mà em có thể quan tâm,” Nam Dạ Tước âm thanh thật dịu dàng,” Tòa án thi hành cưỡng chế, bằng không, bọn họ phải cả đời làm công cho tôi, còn chưa nói đến, em vẫn là nhân viên của công ty Sang Tân.”
” Tôi đã sớm nghỉ việc.”
” Em nghĩ rằng tôi không biết sao? Em chỉ sợ liên lụy tới bọn họ, Dung Ân, vô dụng thôi!”
Cô chán nản, vết thương trên người lại ê ẩm đau nhức,” Tôi không muốn đi ra ngoài, anh tìm bác sĩ tâm lý đến nhà đi.”
” Thật sao?” Nam Dạ Tước nằm nghiêng ở trên giường nửa người trên bỗng nâng lên, trong mắt lộ ra sự vui mừng rõ rệt,” Em yên tâm đi, lần này nếu như em điều trị tốt, sau này tôi sẽ không đối xử với em như vậy nữa.”
Dung Ân cũng không tin anh ta một chút nào, nhưng thực sự không có phản bác,” Đem chuyện Sang Tân xử lý cho tốt, tôi không muốn trơ mắt nhìn Thẩm bọn họ vất vả lắm mới thành lập nên công ty lại bị hủy ở trong tay tôi.”
” Được,” Người đàn ông giọng nói đầy đáp ứng,” Tôi sáng sớm ngày mai sẽ cho bác sĩ tới.”
” Nam Dạ Tước,” Dường như anh đang vô cùng vui mừng thì Dung Ân lại cách hơn nửa cái giường nhìn về phía anh,” Chúng ta mỗi lần đều chỉ là giao dịch, phải đến khi nào thì anh mới cho tôi dù chỉ là một chút cam tâm tình nguyện?”
Nói xong, cả người liềnchui vào trong chăn đơn , chỉ để lại cái bóng lưng cho anh, Nam Dạ Tước nụ cườitrên miệng cứng ngắc lại, anh ngồi ở đó, nghĩ tới câu nói kia của Dung Ân, thân hình tuyệt đẹp liền chậm rãi khó khăn đứng dậy, anh đã dùng tổn thương sâu sắc nhất khắc vào người Dung Ân để cô quên người khác, nhưng không ngờ tới đổi lấy lại càng khắc sâu thêm khoảng cách, cô nhất quyết không chịu tiếp nhận là anh, chứ không phải người khác.
Chung quanh, không gian bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, Dung Ân ra sức ổn định hô hấp, giả bộ như đã ngủ rồi.
Nam Dạ Tước nằm ở phía sau cô, không dám tiến lên, anh không biết Dung Ânlà ngủ thật hay giả, người đàn ông mệt mỏi thở dài,” Ngày nào đó, em có thể yêu tôi một chút được không?”
Dung Ân phía sau lưng cứng đờ, không biết anh tự nhiên sao lại hỏi đến việc này, mà ngay cả chính Nam Dạ Tước cũng không biết, lời nói quanh quẩn ở nơi nào đó trong tâm hồn, chính mình lại buộc miệng nói ra như vậy.
Cô đương nhiên là không trả lời, đôi mắt khẽ nhắm lại, liền chìm vào giấc ngủ.
Nam Dạ Tước chuyển mình, ánh mắt dừng lại phía sau lưng Dung Ân, hai vai của côrất nhỏ nhắn, dáng điệu hô hấp dường như rất cẩn thận chậm rãi, giống như là đề phòng cái gì đó. Anh vươn tay ra, không có đụng chạm lấy cô, chỉ là rơi vào bên cạnh người Dung Ân, dưới lòng bàn tay có thể cảm giác được nhiệt độ cơ thể của cô, bọn họ trong lúc đó chỉ cách nhau một khoảng cánh tay, người đàn ông thấy cô đã ngủ say, liền dịch chuyển thân thể, muốn lại gần.
Anh động tác rất dịu dàng, cảm giác như đang lén lút, đương nhiên cũng không dám gần sát quá, chỉ là vươn tay ra chạm nhẹ vào phía sau lưng Dung Ân, anhthả lỏng người nhưng hô hấpdường như bị kéo căng ra, anh ngóc đầu lên nhìn xuống Dung Ân vẫn đang ngủ không hề phát hiện ra chuyện gì, cô đôi môi cong cong lên, hai bàn tay kê dưới khuôn mặt, trông cô ngủ rất là yên ổn.
Nam Dạ Tước đuôi lông mày mang vẻ u sầu chậm rãi giãn ra, tự nghĩ tên tiểu tử Từ Khiêm kia đúng là chuyện bé xé ra to, anh tuy nhiên làm tổn thương Dung Ân, nhưng ban ngày cô quá khích như vậy chắc chỉ được một lúc, sẽ không duy trì quá lâu.
Nghĩ như vậy, Nam Dạ Tước liền đem tay lặng lẽ chuyển qua trước người Dung Ân, anh không làm gì khác, chỉ là muốn ôm cô ngủ, không hơn.
Lồng ngực to lớn dán vào phía sau, nhịp tim đập mạnh mẽ xuyên thấu qua lưng của Dung Ân, Nam Dạ Tước đưa bàn tay đặt ở trên bụng Dung Ân, cái cằm mới dừng lại ở hõm vai cô, lồng ngực đã bị người con gái lấy khuỷu tay huých mạnh một cái.
Dung Ân phản ứng rất nhanh, dường như là bật dây, đôi mắt của cô nhìn chằm chằm vào Nam Dạ Tước, thấy anh ta dường như đã vượt qua cái gianh giới vô hình kia,” Tôi không nên tin tưởng lời của anh nói.”
” Tôi không có đụng vào em,” người đàn ông miệng thật cứng rắn,” Tôi đang ngủ, bất tri bất giác phải dựa vào, em chẳng lẽ muốn nhìn tôi bị ngã xuống giường?”
” Nam Dạ Tước,” Dung Ântrốn anh vào góc giường khoảng cách rất xa,” Anh đừng bức tôi được không, tôi mệt mỏi quá rồi, tôi cũng chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.”
Người đàn ông nghe thấy thế, liền trở mình ,thân hình hướng sang một bên, không để ý tới cô nữa.
Dung Ân thấy anh takhông có động tác nào khác, lúc này mới tiến đến mép giường nằm xuống, cô biết rõ Nam Dạ Tước tức giận, nhưng cô không quan tâm được nhiều như vậy.
Người đàn ông ngủ ở bên kia, nhắm mắt lại, lại mở ra, ánh mắt có chút lạnh lẽo.
Ngày hôm sau, bởi vì Nam Dạ Tước hẹn bác sĩ tâm lí tới, cho nên cửa phòng ngủ không có khóa, nhưng dưới lầu có A Nguyên ở đó, Dung Ân nghĩ cũng đừng nghĩ sẽ trốn được dưới mắt anh ta.
Bác sĩ tâm lí họ Diệp, là một người con gái xinh đẹp 27 tuổi.
Cô đi lên lầu, Dung Ân đang ngồi ở trên ban công, rất nhập tâm nhìn về phía xa xa.
Diệp Tử không có quấy rầy, cô đứng ở sau lưng Dung Ân, đánh giá Dung Ân từ đầu tới cuối, không thể nghi ngờ, cô ấyrất xinh đẹp, chỉ là thấy hơi mỏng manh, con mắt có vẻ trống rỗng, như là một con búp bê vải bị rút mất hồn.
Dung Ân nghe phía sau truyền đến động tác rất nhỏ, cô nghiêng đầu đi.
Bốn mắt đụng vào nhau, Diệp Tử chủ động tiến lên, duỗi ra bàn tay phải trắng nõn,” Chào cô, tôi là bác sĩ tâm lý của cô, Diệp Tử.”
Dung Âncái cằm nhẹ giương lên, bên tai tóc dài dần rủ xuống, rơi ra bên sau vai, cô cũng vươn tay ra, nắm lấy tayngười con gái đối diện ,” Tôi là Dung Ân.”
DiệpTử thấy trên mu bàn tay cô ứ động một mảng máu lớn,” Đây là kim đâm a.”
” Ừ.”
Người con gái không cảm giác được câu trả lời, cô đi đến cạnh phía ghế đối diện Dung Ân ngồi xuống,” Tôi và cô giống nhau, chỉ sợ duy nhất một thứ là kim đâm, những lần bị kim châm là những lần vô cùng thê thảm.”
Bầu không khí dường như tự nhiên có cảm giác đã đỡ căng thẳng, Dung Ânvẫn như cũ mặc quần áo dài, đem toàn bộ vết thương che lấy.
Diệp Tử muốn cùng cô nói chuyện, muốn cho cô mở ra những khúc mắc,” Vết thương trên người còn đau không? Tôi nghe Vương Linh nói, cô buổi sáng không hề bôi thuốc mỡ.”
Dung Ânđi vào chiếc dép lê, hai cái đùi khép lại đứng dậy,” Tôibiết rõ, Nam Dạ Tước là bảo cô đến chữa bệnh cho tôi, nhưng, tôi không có bệnh, không cần trị.”
” Đó là đương nhiên,” Diệp Tử gật đầu khen ngợi,” Tôi chỉ là ở đây cùng cô trò chuyện mà thôi.”
” Được thôi,” Dung Ân cũng không hợp tác,” Cô cứ ngồi ở đây là được, thời tiết như này hình như là đang chuyển sang thu thì phải?”
Diêp Tử cũng đã gặp không ítkiểu không chịu nhìn nhận thẳng vào vấn đề như này, ánh mắt cô nhìn về phía xa xa, ở những nơi xa hoa như thế này, đáng lẽ là phải để cho mọi người không ngừng hâm mộ, vì sao cô nhìn lên gương mặt Dung Ân một ý cười cũng không có,” Đúng vậy, mùa hè trôi qua nhanh thật, người ta đều nói trời mùa thu quá mức hiu quạnh, là mùa điêu linh, nhưng tôilại rất thích khí trời kiểu này, có cảm giác như ánh mặt trời phủ óng ánh trên đường, giống như là trải thảm vậy, rất đẹp.”
Dung Ân gật gật đầu, không khỏi mỉm cười,” Đúng vậy, nếu ở đây có cây bạch quả.lúc gió thổi qua có thể còn đẹp hơn, giống như một trận mưa mùa hạ vậy.”
( Khoai Môn Kem : Bạch quả tên khoa học là: Ginkgo biloba; 銀杏 trong Tiếng Trung, tức là ngân hạnh hay 白果 là bạch quả, là loài cây thân gỗ duy nhất còn sinh tồn trong chi Ginkgo,mùa hè lá màu xanh nhưng khi về mùa thu lá sẽ chuyển vàng rất đẹp. trường tớ có trồng một cây rất đẹp nhé. ^^)
“Tước Tiên sinh hẳn là rất thương cô, đã yêu mến như vậy, vì cái gì mà cùng anh ta bất đồng ý kiến?”
Dung Ân thật vất vả đôi mắt mới có hồn một chútnhưng nghe những lời này xong, trở nên ảm đạm vô hồn, cô thu hồi nụ cười nơikhóe miệng, loại sắc mặt biến hóa như thế này làm Diệp Tử thiếu chút nữa cho rằng vừa rồi trông thấy cô cườichỉ là loại ảo giác,” Tôi yêu mến cái gì đó, đều bị anh ta phá hủy, tôi và anh ta không có tiếng nói chung .”
Dung Ân đối Nam Dạ Tước khúc mắc rất lớn, Diệp Tử theo ánh mắt của cô nhìn ra ngoài, lạ thật, đầu tiên muốn thay đổi không phải Dung Ân, mà nên là thái độcủa Nam Dạ Tước.
Có thể cùng một người khác trò chuyện, Dung Ân cũng không bài xích nói cho cùng bác sĩ tâm lý cũng rất giỏi về việc đoán tâm lý của người khác, cô làm cho hai người nói chuyện rất thoải mái, cuộc nói chuyện cũng rộng mở hơn.(Khoai Môn Kem quên: dùng từ bài xích nhiều tớ chưa giải thích: bài xích nghĩa là xa lánh nhé, nhưng tớ thấy dùng bài xích rất hay nên dùng bài xích luôn),
” Rất nhiều người đều nói, tâm bệnh phải chữa bằng tâm dược,” Diệp Tử nhặt lên trên mặt đất một chiếc lá vàng, đưa tới trước mặt Dung Ân,” Nhìn này, cái này rụng trên mặt đất, tuy nhiên nhìn rất khó coi, nhưng chúng ta lại có thể xuyên qua chiếc lá nhỏ như thế này, trông thấy một mảnh bầu trời màu xanh phía trước.”
Dung Ânnhận lấy chiếc lá, con mắt có chút nheo lại, trên mặt nổi lên một loại sắc mặt gần như lười biếng,” Tôi xem không thấy một đám mây lớn của bầu trời, tôi chỉ trông thấy mây đen bao phủ.”
Diệp Tử nhìn về phía chân trời xa xa, rõ ràng là mặt trời đang chiếu những ánh sáng rực rỡ xanh biếc.
Dung Ân chính mình cũng thấy rất rõ ràng nhưng cô không muốn tiếp nhận đợt trị liệu nào, cô không nghĩ khỏi bệnh là tốt, cô chỉ cảm thấy như bây giờ là rất tốt rồi.
Thậm chí, có chút may mắn.
Trong phòng ngủ truyền đến tiếng bước chân, Dung Ân không quay đầu lại, chỉ thấy Diệp Tử đứng lên,” Cô là?”
Hạ Phi Vũ không để ý, cô ta đứng ở phòng ngủ chỗ giao với sân thượng, vừa rồi chỉ là nhìn rất thoáng qua, không xác nhận được, lúc này mới đến gần nhìn kỹ, liền tức giận đến hai tay nắm chặt lại với nhau, giọng nói của cô ta cố kìm chế lại, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười một chút nào,” Dung Ân, cô đã trở lại rồi sao.”
Dung Ân đem ôm gối ôm vào trong ngực, thân thể cuộnở trong ghế, ánh mắt vẫn như trước không hề có liếc nhìn qua “ Hạ Phi Vũ, tôi còn muốn‘ cám ơn’ ý tốt của cô, ảnh chụp là côgửi cho Nam Dạ Tước đúng không?”
Diệp tử biết ý rời khỏi phòng ngủ, cũng khẽ khép lại cửa phòng .
” ảnh chụp nào?” người phụ nữ đương nhiên là không thừa nhận.
” Hôm đó tại cửa ra vào của khách sạn, cô không cần giả bộ,” Dung Ân cũng là thấy ảnh chụp sau mới hiểu được,” Bằng không, anh ta sao có thể nghi ngờ Bùi lang, cũng sẽ không tìm được tôi.”
Hạ Phi Vũ tại chỗ rất ngạc nhiên,” Cô nói cái gì?”
Dung Ân nhẹ nhàng cười lớn, tóc dài như nước chảy rất nhẹ nhàng buông phía sau lưng, “Hạ Phi Vũ, tôi dường như đã đi được rất xa, đều là tại cô, cô hết lần này tới lần khác cản trở,cô không muốn cho tôi sống yên ổn, tôi cũng thành cái gai trong mắt cô mà thôi.”
Nghe thế, Hạ Phi Vũ mới biết rõ mình vừa làm một việcngu xuẩn tới cỡ nào, người kiêu ngạo như cô ta, đương nhiên là không kéo mình xuống để thừa nhận,” Dung Ân, xem ra là chính cô muốn trở về phải không? Hành động chơi xấu như thế này, là cô có ý định từ trước rồi phải không?”
Dung Ân thả hai chân xuống, bước đi rất nhẹ nhàng loạng choạng,” Cô không cần phải kích tôi, tôi đi hay không đi cũng chẳng có vấn đề gì, cô đã có năng lực như vậy, thì tại saolại ở Ngự Cảnh Uyển không dưới một ngày?” Khuôn mặt cô lúc này, hai đầu lông mày mang theo ý cười nhàn nhạt , thái độ thậm chí có nói là rất bình thường, , đối Hạ Phi Vũ mà nói, so với đánh cô ta một bạt tai còn chưa hả hê.
” Làm sao cô biết tôi không thể?”
Dung Ânbuông mí mắt xuống, trông thấy cô ta nắm chặt lấy bàn tay của chính mình,” Vậy thì cứ chống mắt mà chờ xem.”
” Dung Ân, cô không cần phải đắc ý sớm như thế, tất cả còn phải theo ý trời, tôi sẽ cho cô hai bàn tay trắng từ nơi này cút đi.”
Dung Ân giương cười, cô vốn là hai bàn tay trắng, càng không có nghĩ tới có thể mang đi cái gì, cô đem ánh mắt chậm rãi xoay qua chỗ khác, cô nhất quyết phải tập cười cho bằng được,để chôn đi yếu ớt của mình.
Hạ Phi Vũ đi khỏi phòng ngủ, từ thư phòng lấy văn kiệnđi ra, đúng lúc Diệp Tử muốn vào phòng.
” Cô là ai?” Cô ta ngăn bước đi của người phụ nữ trước mặt, ánh mắt lộ rõ ý đối nghịch.
” Chào cô, tôi là bác sĩ tâm lý của Dung Ân, Diệp Tử.”
Bác sĩ tâm lý? Hạ Phi Vũ nhớ tới điệu bộ ốm yếu của Dung Ân vừa xong, trong đầu xẹt qua ý định.” Cô ta bị làm sao vậy, tại sao phải tìm Bác sĩ tâm lý?”
” Thựcsự xin lỗi, cái này tôi không thể tiết lộ.” Vi người bệnh giữ bí mật, cái này là quy củ trong ngành của các cô.
Hạ Phi Vũ thấy cô phải đi, nghĩ đi nghĩ lại , liền mở miệng nói,” Cô tên họ là gì? Cho tôi danh thiếp, công việc của tôi thường xuyên cảm thấy áp lực rất lớn, hôm nào có thời gian hẹn cô một buổi, tôi cũng muốn tâm sự với cô.”
Diệp Tử nghe vậy, lấy danh thiếp đưa tới trong taycô ta,” Có cần giúp gì đó, cô có thể liên lạc với tôi.”
Cô ta đem danh thiếp để vào trong văn kiện, Diệp Tửđivào phòng ngủ đem cửa phòng khép lại, Hạ Phi Vũ đứng ở cửa ra vào một lúc, lúc này mới rời đi.
Ra khỏi cửa chính Ngự Cảnh Uyển, cô đi vào trong vườn hoa, Hạ Phi Vũ theo dọc con đường đá cuội chậm rãi đi bộ, cảm giác mất tự nhiên truyền tới từ sau lưng làm côthấy rất không thoải mái, cô biết rõ Dung Ân hiện tại đang đứng trên ban công, chỉ cần cúi đầu có thể trông thấy cô. Hiện tại, cô ta như nữ chủ nhân của căn nhà này, có thể ở nhà chờ Nam Dạ Tước trở về, còn cô, mỗi lần đến đều chỉ có thể dùng những tài liệu kia làm cái cớ, còn phải để cho Nam Dạ Tước đưa chìa khóa mới có thể tới.
Hạ Phi Vũ cầm chìa khóa trong tay, cô cũng không dám nghĩ, cô làm sao hi vọng người đàn ông ngày nào đó dịu dàng thắm thiết nói với với mình, cái chìa khóa này cho em.
Trong vườn hoa này, hương hoa thoang thoảng thơm, cánh hoa nhẹ nhàng rơi bên chân, nơi đâylà chỗ ở thường xuyên của Nam Dạ Tước.
Hạ Phi Vũ đi đến cửa lớn, thái độ rất kiêu ngạo, nhưng thật sự nhịn không được xoay người, ánh mắt hướng lên nhìn về phía ban công.
Dung Ân gương mặt rất thong dong không có vẻ gì là đắc ý cả,ánh mắt cô nhìn về phía xa xa, cũng không có nhìn Hạ Phi Vũ lấy một cái.
Hôm nay, Nam Dạ Tước trở về nhà rất sớm, đem xe hơi chạy nhanh vào trong ga ra, anh đứng ở dưới lầu thì đã nhìn thấy Dung Ân cùng Diệp Tử ngồi với nhau ở trên sân thương, trên chiếc bàn trà cà phê phảng phất bốc ra hơi nóng, nhìn từ đàng xa, thật sự là là một cảnh tượng bình yên.
Dung Ân cũng nhìn thấy anh, ánh mắt nhàn nhạt, không hề gợn sóng.
Anh vào nhà, lên lầu, Diệp Tử đứng dậy đi vào phòng ngủ, người đàn ông đem chìa khóa xe tùy ý vứt lên tủ đầu giường, cô thái độ khiêm tốn,” Nam tổng, tôi muốn cùng anh nói chuyện được không?”
Nam Dạ Tước ngồi ở mép giường, nửa khuôn mặt có viên kim cương đính vào tai ánh lên cũng đủ làm cho cô có chút chói mắt,” Cô ấy thế nào?”
Diệp Tử quay đầu lại phía sau, Dung Ân cũng không quan tâm cuộc nói chuyện của hai người , ôm lấy hai đầu gối cuộn mình vào chiếc ghế.
Người đàn ông đứng dậy, Diệp Tửtheoanh đi ra ngoài.
Trong thư phòng, anh thoải mái dang tay chân ra ngồi trên chiếc ghế sa-lon bằng da thật, tay phải chống lên chiếc cằm, con mắt khẽ nheo lại, Diệp Tử đứng ở nơi cách xa anh vài bước chân, người đàn ông như này, nếu không phải cô biết nguyên nhân gây ra tâm bệnh của Dung Ân, hẳn cô cũng sẽ bị gương mặt này mê hoặc, nếu ví như anh là cây thuốc phiện, cũng không có một chút nào gọi là nói quá. Nam Dạ Tước hai tay khoanh trước ngực, mở mắt ra thìtrong mắt tỏa ra khí lạnh lẽo,” Cô muốn nói gì?”
Diệp Tử hoàn hồn, lời nói hoảng hốt,” Dung Ânđúng là có chướng ngại tâm lý rất nghiêm trọng, tôi tiếp xúc với cô ấy một ngày, phát hiện cô ấy thái độ rất tiêu cực, tránh né cảm xúc rất nghiêm trọng, nếu như cứ tiếp tục như vậy e rằng càng ngày càng không có lợi.”
“Sẽ thế nào?”Nam Dạ Tước mở miệng, ánh mắt lộ ra khẩn trương.
” Hiện tại, cô ấy chống cự lại sự đụng chạmcủa anh, nếu như cứ bỏ mặc như vậy, khả năng ngay cả gặp mặt anh cũng không được, nói cách khác, đến lúc đó, anh phải hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của cô ấy.”
Người đàn ôngtay bắt đầu xiết chặt, anh đem Dung Ân mang về đây, giam cầm ở trong cuộc sống của anh, anh làm sao có thể ra khỏi cuộc đời của cô?
” Không có biện pháp nào tốt hơn sao?” Trong lời nói của người đàn ông lộ ra vẻ vô lực, Diệp Tử thầm nghĩ, người đàn ông đỉnh đạc như vậy, sắc mặt lại buồn bã bất lực như thế, trong lòng của anh hẳn cũng sẽ cực kỳ bối rối .
” Làm cho cô ấy chấp nhận anh, trong đầu cô ấy giờ đang khắc sâu một loại tổn thương, thế cho nên chỉ cần cô ấy nhớ tới sẽ lập tức xa lánh anh ngay, nếu như cô ấy có thể từ từ buông ra, một lần nữa chấp nhận anh thì không có khó khăn gì nữa.”
” Có thể sao? Bây giờ cô ấyngay cả cho tôi lại gần cũng không chịu.”
” Nam tổng là người thông minh, việc ấy, chắc không cần người khác chỉ cho phải làm thế nào, Mặt khác, tôi sau khi trở về sẽ soạn ra một bệnh án tốt cho Dung Ân, cùng với thời gian, cô ấy nhất định khá hơn.”
Nam Dạ Tước cho Diệp Tử trở về sớm, anh ngồi trong thư phòng gần nửa giờ đồng hồ, lúc này mới trở lại phòng ngủ.
Dung Ân hai tay ôm đầu gối ngồi ở trên giường, trong TV đang chiếu một bộ phim truyền hình lãng mạn, cô hình như là đang ngủ, mặt gối nhẹ lên trên đầu gối,mắt khẽ nhắm lại. Nam Dạ Tước bước đến rất nhẹ nhàng, muốn cho cô nằm xuống để ngủ ngon hơn, nhưng hai tay vừa chạm vào vai cô, Dung Ân liền giật mình vội vàng mở mắt ra, hai chân đạp vài cái, đem thân thể tránh đi rất xa.
Nam Dạ Tước hai tay vẫn tư thế cũ lơ lửng giữa không trung., có chút chột dạ, ngượng ngập muốn dấu đi, thấy cô nhìn chính mình như vậy, Nam Dạ Tước lúc này mới rất khoát đưa tay rụt về, động tác có chút buồn cười,” Tôi không có đụng vào em, chỉ là thấy em đang ngủ……”
Dung Ân thấy anh cứ như vậy mà sợ hãi, sợ cô có những phản ứng quá khích, nhưng cô lại rất bình tĩnh gương ánh mắt cao ngạo nhìn anh,” Nam Dạ Tước, tôi không muốn trông thấy Hạ Phi Vũ ở Ngự Cảnh Uyển ,có được không?”


Chương 87 – Dùng mọi cách lấy lòng.
Giọng nói dịu dàng ngoan ngoãn như vậy, đây đúng là lần đầu tiên.
Nam Dạ Tước có chút mơ tưởng, người con gái này chuyển biến thật sự là nhanh, Dung Ân thấy anh ta không nói lời nào, cho là anh không đồng ý,” Thôi, coi như tôi chưa nói gì.”
” Ân Ân, em có phải là đang ghen?” Người đàn ông giọng nói mang theo sự vui sướng.
Dung Ân trả lời dứt khoát,” Tôi chỉ là không muốn nhìn thấy thôi, tôi muốn yên tĩnh ở chỗ này.”
Nam Dạ Tước tâm tình đang khá lên cũng không phải vì lời nói này của cô mà giảm đi chút nào bởi vì Dung Ân nói là cô muốn yên tĩnh ở chỗ này,” Được, Ngự Cảnh Uyển là của em, em nói cái gì chính là cái đấy, nói không muốn ai đi vào, ai cũng đừng nghĩ sẽ được đi vào.”
Dung Ân sắc mặt thả lỏng ra, Nam Dạ Tước thấy thế, được một bước lại muốn tiến lên hai bước, đi tới mép giường ngồi xuống,” Chuyện của công ty Sang Tân bên kia đã được giải quyết, Tước thị cũng đang hợp tác với bọn họ, việc bồi thường, Tước thị cũng sẽ chịu hết”
Anh mặc dù không nói rõ ra, nhưng trong lời nói cũng thể hiện rất rõ ràng sự đắc ý, thấy Dung Ân không nói lời nào, Nam Dạ Tước nghiêng nghiêng thân thể, hai tay vừa muốn vươn ra về phía trước, anh nghĩ lại, hai tay lại khó khăn thu lại về bên đùi mình,” Ân Ân?”
Dung Ân nhìn nhìn về phía anh,” Chuyện gì?”
” Em đừng có nhìn chằm chằm vào tôi như thế,” Nam Dạ Tước thấy vẻ mặt của cô tràn đầy sự cảnh giác, giống như là anh muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy,” Tôi chỉ muốn em điều trị bệnh thật tốt, phối hợp với bác sĩ tâm lý”
Dung Ân kéo chiếc chăn choàng lên trên bả vai,” Tôi đang chữa bệnh, cũng phối hợp rất tốt.”
” Thật vậy không?” Nam Dạ Tước thấy cô như thế này, lại nghĩ tới lời nói lúc trước của Diệp Tử,” Ân Ân, chờ em khỏe lại, tôi sẽ không đối xử với em như vậy nữa, một lần cũng không.”
Dung Ân ánh mắt đang nhìn cửa sổ trên cao chỉ bởi vì những lời nói này của anh mà thu hồi về, vết thương trên người có thể lành lại được, trên cơ bản cũng không phải lo lắng gì nhiều, chỉ là vết thương do tâm lý để lại quá nặng, Diệp Tử nói, nếu không kịp thời chữa trị, sẽ có chuyển biến xấu, đến lúc đó, cô sẽ không cho bất kỳ người đàn ông nào đụng vào được, thậm chí chính mình có thể tự kỉ trở nên bế tắc không lối thoát.
Cô lặng im ở trên giường, Dung Ân còn muốn mình có thể đi ra ngoài làm việc một lần nữa, hòa nhập vào vòng luẩn quẩn của xã hội, nhưng cô lại không tin Nam Dạ Tước.
Diệp Tử đi ra từ Ngự Cảnh Uyển không lâu, liền nhận được điện thoại của Hạ Phi Vũ.
Hiện tại đúng là giờ tan tầm cao điểm, các cô hẹn tại quán cà phê “0 Giờ”.
Hạ Phi Vũ tới trước, nhìn thấy Diệp Tử thì đứng dậy,” Chào cô, tôi là Hạ Phi Vũ.”
” Chào chị.”
Ly cà phê đươc đặt trên bàn,Diệp Tử hai bàn tay chạm nhẹ vào ly cà phê, dáng ngồi rất đoan trang,” Xin hỏi Hạ tiểu thư hẹn tôi tới đây, là có chuyện gì muốn nói?”
” Cô cũng biết, chúng tôi là những người đi làm văn phòng, bình thường áp lực tâm lý cũng rất lớn, nếu như có thể, tôi cũng hi vọng cô tư vấn cho tôi một chút , muốn cùng cô làm bạn.”
Diệp Tử cười làm cho người ta hết sức dễ chịu,” Nếu tôi có khả năng gì có thể giúp đươc chị, tất nhiên là tôi sẽ giúp rồi.”
Diệp Tử cùng cô trò chuyện có một chút ngượng ngập, dù sao cũng là lần đầu tiên gặp mặt, cô cho dù muốn biết chuyện của Dung Ân, Diệp Tử cũng sẽ không nói, dù sao quen biết nhau bây giờ, sau này có rất nhiều cơ hội.
Sau bữa ăn chiều, đèn các phòng cao thấp của Ngự Cảnh Uyển đều thắp hết lên, lộ ra sự ấm áp.
Dung Ân ăn xong cơm chiều thì lên lầu trước, Nam Dạ Tước đi lên sau, chỉ thấy cô đang thu thập chăn,mền, đóng gói , bộ dáng này rất giống như muốn trốn đi, anh vội vàng đi tới,” Em đang làm cái gì đấy? Muốn đi cũng không cần mang theo chăn,mền.”
Dung Ân giật lấy cái chăn từ tay anh, lúc này, cô mới bắt đầu hoài nghi chỉ số thông minh của anh,” Tôi muốn chăn mền của anh làm cái gì chứ?”
” Vậy em làm gì vậy?”
Hai người dường như mỗi người một bên của cái chăn kia, giằng tới giằng lui, Dung Ân thấy trong mắt anh có chút khẩn trương, liền buông lỏng tay,” Tôi chấp nhận trị bệnh thật tốt, nhưng trong thời gian này, tôi muốn đổi chỗ ngủ, không muốn mỗi ngày ngay cả lúc ngủ cũng đều căng thẳng.”
Nam Dạ Tước nghe vậy, lông mày cũng dãn ra không ít, bộ dạng của cô như vậy không khác gì đề phòng một con sói háo sắc “Tôi sẽ không đụng vào em, cũng không có chạm qua em, em làm gì mà căng thẳng vậy.”
” Anh ở bên cạnh tôi, tôi sẽ không ngủ được.”
Nam Dạ Tước không nói gì, nhưng còn muốn cố chấp nói,” Vậy em cứ coi như là tôi không có ở đây.”
Dung Ân có chút tức giận,đứng cách anh rất xa,” Anh cũng không phải là không khí, anh trở mình một cái cả giường đều rung động, Nam Dạ Tước, anh không phải để cho tôi tiếp nhận trị liệu một cách tích cực sao? Anh như vậy tôi làm sao có thể phối hợp được chứ?”
Người đàn ông có chút yên lặng, cũng tìm không ra cái cớ nào khác, đột nhiên khom lưng đi xuống ôm mền gối đi ra ngoài,”Vậy tôi ngủ chỗ khác,” Trước khi ra cửa thì, còn vứt ra đằng sau dưới một câu,” Được rồi chứ?!”
Chu kỳ tâm lý trị liệu rất dài, Diệp Tử đều đúng 9h là tới nơi, Dung Ân cũng tránh thái độ tiêu cực, cùng cô nói chuyện, làm cho cô tự có thể mở lời, Tuy Diệp Tử tuổi còn rất tuổi trẻ, nhưng về trình độ chuyên môn rất chuyên nghiệp. Cô đưa đến rất nhiều đạo cụ, tính tình cũng rất hòa đồng, cực kỳ kiên nhẫn, Dung Ânlại cảm thấy rất yêu mến cô.
Càng về sau, Diệp Tử cũng không coi Dung Ân là người bệnh của mình, mà là bạn bè, Trời thu đã tới, tầm sau 12 giờ, thời tiết chuyển sang ấm áp, trong chén cà phê , chất lỏng màu nâu nhạt đang tạo thành một cơn lốc xoáy nhè nhẹ, Dung Ân rất thích ngồi một mình trên ban công, bỗng nhiên có một chiếc lá rụng bay đến lầu hai,rơi xuống chân của cô.Trong hoa viên, có những đóa hồng trắng đang nở rộ, Dung Ân không thể nghĩ Nam Dạ Tước làm như thế nào lại có thể trồng được nhiều loài hoa quý như thế này, Diệp Tử đem cà phê đẩy về phía cô,” Sắc mặt của cô hôm nay thật không tồi nha.”
” Nói thật, tôi rất muốn đi ra ngoài dạo một chút.” Nhưng căn bản là, Nam Dạ Tước sẽ không đáp ứng.
” Tôi cảm thấy, cô có thể nói với Nam Tổng thử xem.”
” Vô dụng thôi,” Dung Ân nhấp ngụm cà phê, không cho đường, đắng đến nỗi làm cho người ta muốn khóc, “Anh ta sẽ không đồng ý.” Nam Dạ Tước sợ cô lại bỏ trốn lần nữa.
” Không thử thử làm sao có thể biết được? Con người Chúng ta chính là như vậy, nhiều khi, suy nghĩ tiêu cực quá nhiều, không xác định được mục tiêu trước, rồi lại áp đặt suy nghĩ của chính mình vào?” Diệp Tử khuôn mặt thanh thoát, lại bỏ vào ly cà phê của mình một cục đường nữa.
Dung Ân không nói gì thêm, bộ dáng vẫn như trước rất yên tĩnh.
Diệp Tử thấy trên mặt cô có chút thỏa hiệp, liền rất biết cách cùng cô nói những chuyện khác, nhiều ngày trôi qua như vậy, vết thương trên người Dung Ân dần dần cũng đã hồi phục, vết máu trước kia ứ đọng lại rất lớn ,giờ cũng chỉ còn lại dấu vết nhàn nhạt.
Buổi tối, Nam Dạ Tước chưa trở về, Dung Ân ăn xong bữa cơm chiều lên lầu liền đem cửa phòng ngủ khóa trái.
Khoảng tám chín giờ tối, cô nghe được dưới lầu truyền đến âm thanh của xe hơi, Dung Ân tắt TV, người chui vào trong chăn.
Mấy ngày nay, Nam Dạ Tước thực sự thành thật, Dung Ân mỗi lần ăn cơm xong đều đem cửa phòng khóa trái, anh buổi sáng thì đi đến công ty sau đó về thì lại vào căn phòng khác ở đấy không chịu đi ra.
Tiếng bước chân truyền đến từ bậc cầu thang, cũng không có đi qua gian phòng của Dung Ân, mà dừng lại ở cửa ra vào.
Cô vểnh tai lên nghe, nghĩ thầm Nam Dạ Tước có thể hay không làm việc mà không suy nghĩ, nói cho cùng, cái phòng ở này là của anh ta, anh ta có chìa khóa. Dung Ân nghĩ vậy, liền có chút ít khẩn trương co hai vai lên, trong phòng yên tĩnh có chút u ám, cô nghe được tiếng âm thanh rất nhỏ đang sột soạt, như là vật gì đó trên sàn nhà đang động đậy bò, ngay sau đó, cánh cửa liền truyền đến tiếng kéo kéo mở mở, còn có rất tiếng đánh đánh vào cửa rất nhỏ.
Dung Ân ngồi dậy, tóc dài mềm mại phủ xuống trên vai, Nam Dạ Tước đập đập cánh cửa,” Ân Ân, mở cửa.”
Cô nhíu mày,” Tôi ngủ rồi.”
” Mở cửa!” Người đàn ông dùng sức đập xuống, nhưng suy nghĩ gì đó, lại thu tay lại, anh cũng không muốn làm cho Dung Ân nghĩ là anh muốn bạo lực .“Tôi không vào đâu, em mở cửa ra đi được không? Có cái gì tìm em này.”
” Anh chính là cái đó phải không?” Dung Ân không nghĩ tới anh nghĩ ra lý do sứt sẹo như vậy.
Ngoài cửa, Nam Dạ Tước sắc mặt bị chọc giận tới tái nhợt,” Em mở cửa ra, em mới là cái đó ấy, tôi sẽ không vào đâu, cùng lắm thì tôi đi.” Nói xong, Dung Ân đúng là nghe được tiếng bước chân rời đi.
Nhưng cửa ra vào tiếng động đó vẫn còn tồn tại, cũng không giống như là tiếng động Nam Dạ Tước làm ra, Dung Ân xuống giường đi tới cửa ra vào, vừa mở cửa ra, chỉ thấy hoảng hốt, một cái bóng đen chui ngay vào. Dung Ân mắt cá chân truyền đến tiếng động, bóng đen kia chạy vòng xung quanh chân của cô, nhất thời thấy không rõ là vật gì, sợ tới mức cô vội vàng nhảy lên giường ,” AAAAAAAAAAAAA”
” Làm sao vậy?” Nam Dạ Tước đẩy mạnh cửa ra, bóng đen kia ở ngay trước cửa ra vào quen thuộc địa hình, bỗng chốc bị bay ra thật xa, đau đến nỗi rên lên hừ hừ.
Mở đèn lên, Dung Ân lúc này mới thấy rõ hóa ra vật kia là một chú chó nhỏ, có bộ lông màu nâu nhạt, cặp mắt đen lay láy lộ ra, trên người còn đang mặc một bộ đồ hình hoa, thân hình béo béo tròn tròn thật vất vả lắm mới đứng lên được, dường như cứ lăn vào chân của Nam Dạ Tước mà ra sức nịnh nọt. Anh xoay người đem ôm nó trên tay, Bộ vest màu xám bạc lập tức bị chú chó nhỏ này giơ móng vuốt cào lấy, chú chó nhỏ nằm ngoan ngoãn ở trong lòng anh, điệu bộ cực kỳ thân mật.
Dung Ân vẫn còn đang duy trì bộ dáng lúc trước đứng ở trên giường, nhìn thấy động tác của người đàn ông trước mặt, cô có chút mơ hồ, thử nghĩ xem Nam Dạ Tước giầy Tây, áo vest đứng ôm chó xuất hiện trước mặt người khác, sợ là ai thấy đều phải lăn ra mà cười.
” Đây không phải là thứ mà người phụ nữ nào cũng yêu mến sao? Em làm sao lại ngược lại vậy.”Người đàn ông tiến lên, đem tiểu khách quý đặt lên giường Dung Ân, tiểu tử kia rất biết cách nịnh nọt người, lập tức lắc lắc thân hình béo béo tròn trong thân mật hướng tới gần chủ nhân.(Khoai Môn Kem: tiểu tử chỉ những vật đáng yêu mang tính sủng nịnh. Ở đây chỉ chú chó này rất hay nên tớ cũng không muốn đổi sang nghĩa Việt Nam nên tớ nói trước vì những chương sau tớ vẫn sẽ dùng từ này để chỉ con cún. ^^)
Dung Ân vốn đối với những chú chó con cô cũng không có cảm giác gì đặc biệt, nhưng tiểu tử này cứ chạy xung quanh chân cô, cô chỉ cảm thấy trên đùi ngưa ngứa, chú chó nhỏ ngẩng đầu, cọ cọ vào chân cô, phát ra tiếng âm thanh ô ô. Dung Ân ngồi xuống, đem nó ôm lấy, Nam Dạ Tước nới nhẹ cà vạt, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy người con gái này cười.
Trong đôi mắt sáng lộ ra vẻ trìu mến, Nam Dạ Tước nghĩ, nếu cô có thể ôm chính anh như vậy thì thật là tốt?
Phụt! Người đàn ông tự nhổ vào suy nghĩ của chính mình, nghĩ như thế nào lại đi tranh giành tình cảm với một con chó chứ?
Dung Ân đưa tay đặt trên đầu chú chó nhỏ khẽ vuốt, tiểu tử lập tức vô cùng phối hợp, đầu đặt tại giữa khuôn ngực đầy đặn của Dung Ân cọ cọ, Nam Dạ Tước mí mắt giật giật, nó thật đúng là biết cách chọn nơi, may mà, anh mua lại chính là một con cún cái.
Người đàn ông hai mắt cứ nhìn chằm chằm trước ngực cô, Dung Ân lơ đãng ngẩng đầu, chỉ thấy trong cổ họng anh ta đang nhấp nhô lên xuống, trong hai mắt hình như có để lộ ra thú tính,” Anh còn có chuyện gì?” Nam Dạ Tước có chút không cam lòng thu hồi ánh mắt,” Em thích không?”
” Thích.” Dung Ân vén chăn lên, mang chú chó nhỏ đi vào, các cô rất nhanh ở chung một chỗ, duy chỉ có Nam Dạ Tước đứng ở đó, thành kẻ dư thừa.
Hôm nay nghe Diệp tử nói Dung Ân rất phối hợp trị liệu,anh không ở nhà một mình sinh ra nhàm chán,” Tôi vừa đặt cho nó một cái tên, lúc trên đường trở về nghĩ cái tên đó cũng không tồi.”
Dung Ân ngẩng đầu, thấy Nam Dạ Tước đứng ở bên giường,” Tên là gì?”
” Ân Ân.”
Dung Ân trả lời,” Có chuyện gì?”
Nam Dạ Tước nghe vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên cười cười, lộ ra mấy phần gian xảo, anh ngồi ở mép giường, thừa dịp Dung Ân không để ý, vươn tay ra,” Tôi không có gọi em, tôi gọi nó.”
Cuối cùng, còn thêm vào một câu,” Tôi gọi con chó này tới.”
Dung Ân ôm con chó nhỏ nghiêng thân mình đi, Nam Dạ Tước vươn tay ra chỉ thiếu chút là có thể chạm được bờ vai của cô,” Nam Dạ Tước, anh không thể thành thật một chút nào à?”
” Ngườithật thà thường thua thiệt, từ nhỏ đã có người nói với tôi như vậy.”
Được rồi, hắn đùa giỡn thật thái quá.
Anh nhìn xuống Dung Ân, tay của anhkhựng lại giữa không trung vẫn là chậm rãi thu trở về, ánh mắt của Dung Ân cũng theo động tác đó mà rơi trên đùi anh ta
” Tôi ngồi ở đây được không?” Mép giường, bởi vì tư thế ngồi của anh mà lõm xuống một vùng, ánh mắt của anh nhìn chằm chằm vào khoảng trống bên trái người của Dung Ân,” Đêm nay, tôi ngủ ở đây nhé, tôi khẳng định không đụng vào em!”
” Nam Dạ Tước!” Dung Ân mặt lạnh lùng, Lạ thật, anh tuy rằngkhuôn mặtrất đẹp ,nhưng một khi thay đổi, liền cócảm giácnhư loại mây đen bao phủ, rất hung dữ, trước kia, Dung Ân ở trước mặt anh luôn bày ra bộ mặt rất giống nhau, cô nói cái gì đi chăng nữa đều là chọc giận anh, bây giờ, Dung Ân nói anh ta là vô lại, Nam Dạ Tước cũng không quan tâm, không để ý, thân thể cao lớn này, thôi thì cứ nằm xuống giường đã rồi mọi việc tính sau .
Chân Dung Ân vốn cô muốn cho vào trong chăn , động tác của anh vừa vặn ngăn chặn hai chân của cô, Nam Dạ Tước đầu gối lên trên mắt cá chân của cô, nghiêng đầu đi cười nói,” Ân Ân, đừng nhúc nhích, để cho tôi nằm một lúc.”
Những dây thần kinh ở chân của cô dường như kéo căng ra, Nam Dạ Tước biết rõ cô sẽ giãy dụa, liền đem thân thể nằm nghiêng hướng về phía cô, tay trái cách lớp chăn mỏng đặttrên mắt cá chân của Dung Ân, bàn tay bao vây lấy đôi chân trắng nõn của cô, vuốt ve vài cái, dường như có thể cảm giác đượckhung xương mảnh khảnh,” Ân Ân, em tin hay không thì tùy, nhưng hình như thời giannày, tôi có thói quen mang em về đây bênh cạnh tôi, dường như nếu tôi ôm em, sẽ ngủ rất ngon, giống như cái gì cũng có thể không cần nghĩ đến, loại cảm giác này, tôi trước kia chưa từng trải qua bao giờ”
Người đàn ông ánh mắtsáng lên, trong mắt âm u mị hoặc lộ ra mấy phần thành khẩn, anh đúng là cảm giác mình có cái gì đó khác thường, bằng không, cũng sẽ không vì chỉ muốn cô đi khám bác sĩ tâm lý màăn nói khép nép, càng sẽ không vùi đầu vào công việc.
Dung Ân trước mặt anh chăm chú nhìn xuống,chỉ cần ánh mắt kia đừng nhìn mình, cô sẽ không vì lời nói thổ lộ này của Nam Dạ Tước mà giữ trong lòng , làm tâm tư bị xáo trộn, loại cảm giác này của anh ta là động lòng hoặc là yêu?
Quá hoang đường.
Nàng đá đá mắt cá chân, người đàn ông thấy cô chỉ lo đùa với con chó nhỏtrong ngực, liền chống người đứng lên, bóng lưng dưới ánh đèn được kéo dài ra có chút tiêu điều, đừng nói phản ứng của Dung Ân như vậy, mà ngay cả Nam Dạ Tước mình cũng cảm thấy rất ngượng ngùng, như thế nào, lại nói ra như vậy chứ? Hay là, trong nội tâm đã sớm nghĩ như vậy.
Anh đem hai tay để vào trong túi quần, nghĩ đứng lên một lúc, có thể Dung Ân sẽ có chút ý tứ nào đấy giữ anh lại, lại cứ đứng trơ trơ đợi ở đấy, bỗng nghĩ da mặt mình thật là dày, mặc dù, chính anh cũng cảm thấy so với tường da mặt anh còn dày hơn. Nam Dạ Tước ho nhẹ hai cái, nhưng Dung Ân cứ thế chơi với con chó nhỏ ở trong ngực mình “ Chịgọi em là Bối Bối nhé, tuy tên này nhiều người gọi, nhưng rất là dễ nhớ.”
” Không cho phép gọi Bối Bối,” Nam Dạ Tước thay mặt con chó nhỏ lên tiếng, kháng nghị,” Khó nghe muốn chết, con chó nào cũng gọi Bối Bối, emkhông có ý tưởng nào khác sao?”
Dung Ân ngẩng đầu, môi nhếch lên, cũng không phản bác, dường như cứ như vậy yên lặng nhìn anh.
Nam Dạ Tước thật sự không được chịuánh mắt như vậy, thật giống như anh là người đã phạm phải tội ác tày trời vậy, Dung Ân thấy anh muốn xoay người, miệng côkhẽ nói,” Nam Dạ Tước?”
Người đàn ông xoay người, trong ánh mắt rực sáng.
” Tôi muốn đi ra ngoài một chuyến , nếu như anh lo lắng, tôi có thể cho Diệp Tử đi cùng tôi.” Dung Ân không ôm hi vọng gì, nhưng Diệp Tử nói đúng, cô phải nói với Nam Dạ Tước một câu xem sao.
” Đi đâu?”
” Tôi muốn đi trên đường dạo chơi, anh yên tâm đi, tôi cũng không đi nơi khác đâu.”
Nam Dạ Tước đi đếnbên giườngDung Ân, anh cúi người, thấy trong mắt cô tồn tại sự lo âu và sợ hãi, anh chậm rãi đứng thẳng người dậy,
” Đi Đi,” – Anh từ trong chiếc ví lấy ra tầm thẻ vàng đặt trên tủ đầu giường,” Muốn mua cái gì, thì hãy mua cái đó.”
Dung Ân ánh mắt giật mình, kinh ngạc nhìn về phía bóng lưng của Nam Dạ Tước đã đi ra khỏi cửa,vừa rồi cô nói như vậy là hoàn toàn không có ôm hi vọng, anh rõ ràng đồng ý rồi?
Nam Dạ Tước đã ra khỏi cửa, Dung Ân vẫn cảm giác trong phòng có hỗn hợp mùi thuốc lá và mùi nước hoa trộn vào nhau vẫn còn phảng phất đâu đây, đây là mùi của Nam Dạ Tước, linh hồn của cô dường như cũng không còn ở đây nữa.
” Gâu gâu——-” Trong ngực con chó nhỏ chạy tán loạn, nghịch ngợm cực kỳ, Dung Ân suy nghĩ, khóe mắt giơ lên, lấy tay đặt ở đầuchú cún nhỏ vỗ nhẹ,” Dạ Dạ, từ nay về sau em sẽ tên là Dạ Dạ”
Ngày hôm sau, Nam Dạ Tước không có nuốt lời, Dung Ân cùng Diệp Tử ăn cơm xong, cũng rời khỏi Ngự Cảnh Uyển.
Người Dung Ân tìm đầu tiên là mẹ, cô dùngchiếc thẻNam Dạ Tước cho để mua một chiếc điện thoại, ra chợ lớn, liền đem điện thoại gọi đến cho Bùi Lang để sắp xếp cho cô và mẹ gặp nhau trong khu nhà nhỏ của cô .
Nhưng , qua sau một hồi chuông, đều không có người tiếp.
Dung Ân trong thâm tâm rất bấy an,cô nhớ rõ điện thoạicủa Bùi Lang, vừa gọi lại lần nữa thì người đàn ông nhận vô cùng nhanh,” A lô?”
” A lô, chào anh, tôi là Dung Ân.”
” Dung Ân, em hiện tại ở đâu?”
” Bùi Lang, tôi rất khỏe, xin hỏi, mẹ của tôi?” Giọng điệu của cô vẫn như trước rất khách khí.
” Em đừng lo lắng, anhđã đưa bác gái đến ở một nơi khác, khu nhà đó đã không an toàn, Dung Ân, những ngày này em đi đâu?” trong lời nói của người đàn ông lộ ra tràn đầy lo lắng.
” Bùi Lang, thực sự xin lỗi, đã gây phiền toái cho anh rồi, tôi tạm thời không thuận tiện để gặp mặt anh, cám ơn anh đã chăm sóc cho mẹ tôi, tôi nợ anh một ân tình, sau này, tôi sẽ cố hết sức để trả lại cho anh.”
” Dung Ân, anh không cần em trả cái gì cả, em có khỏe không?”
” Tôi rất khỏe, chỉ là hiện tại không được đi lại nhiều, chờ tôi,tôi sẽ gọi điện lại, cứ như vậy đi.” Dung Ân nói xong trực tiếp cúp điện thoại, cô tin tưởng Bùi Lang là người tốt, bây giờ có thể giúp cô chăm sóc mẹ cô, cũng chỉ có anh ta.
Tấm chi phiếu kia, cô đã để lại cho mẹ Dung, trong thời gian ngắn này, cuộc sống chắc không có vấn đề gì.
” Dung Ân, cô không sao chứ?”
Diệp Tử tiến lên, chỉ thấy ánh mắt cô hồng hồng, khóe mắt có chút ẩm ướt.Côđể điện thoại di động vào trong túi, lắc đầu cười yếu ớt,” Không có việc gì, chúng ta đi thôi.”
Nói là đi ra dạo chơi, Dung Ân kỳ thật cũng không nghĩ kỹ là đi đâu, chỉ là khi ở Ngự Cảnh Uyển bị hạn chế đi lại, bây giờ nghĩ ra chẳng biết đi đâu.
Diệp Tử muốn cho cô buông lỏng tâm tình, liền dẫn cô đi trung tâm Thương Mại, chỗ nhiều người náo nhiệt, có thể làm cho Dung Ân không buồn bực ởtrong không giannhỏ hẹp.
Vô số các cửa hàng lớn nhỏ tại đây Diệp Tử đều lôi kéo tayDung Ân đi vào dừng lại một chút.
Nhìn qua những sản phẩm muôn màu rực rỡ, Dung Ândừng lại tại một chiếc tủ,” Mua cho bạn trai của cô phải không?”
Diệp tử xoay người nhìn xem cà- vạt, khóe miệng cô mỉm cười,” Tôi làm gì có bạn traichứ ?Là giúp cô mua.”
” Tôi?” Dung Ânngoảnh đầu lại,” Tôi cũng không có.”
Diệp Tử bỗng đứng thẳng người, ánh mắt có chút khó hiểu,” Cô mua cho Nam tổng ấy.”
Dung Ân ánh mắt miết qua tủ sắp xếp những chiếc cà- vạt cao cấp, cô chưa bao giờ nghĩ qua cái ý nghĩ kia, những quà tặng này, là phải đưa cho người mình thích, mới có thể tỉ mỉ chọn lựa, bên cạnh, có người con gái trên cánh tay treo hơn mười chiếc cà- vạt đang thử cái đẹp nhất cho bạn trai của mình, như vậy, mới là hạnh phúc.
Dung Ân đi ra ngoài cửa hàng, Diệp Tử cũng vội vàng theo sau,” Dung Ân, quan hệ của cô và Nam Tổng cũng không thể mãi như thế được.”
Cô dẫm vào những vạch trắng, dừng lại tại đường dành riêng cho người đi bộ,” Diệp Tử, anh ta nhiều phụ nữ như vậy, trên người mặc trang phục hay phụ kiện gì sớm có người chuẩn bị tốt rồi, tôi làm việc thừa làm cái gì?”Huống chi, cô bây giờ cũng chẳng là gì của anh ta.
” Vậy chúng ta dạo chơi nơi khác đi a, mua vài thứ cho chính mình.”
Thật vất vả mới được đi ra khỏi nhà, Dung Ân tự nhiên rất thích, Thành phố Bạch Sa cũng không phải lớn, nhưng vẫn là làm cho cô gặp được Trần Kiều.
” Ân Ân?”
Người đàn ông đi nhanh đến trước mặt Dung Ân,” Những ngày này, em đi đâu vậy?”
Cô ngửa mặt, những lời này, dường như là tất cả mọi người thấy cô đều phải hỏi một lần.
” Trần Kiều, thật trùng hợp a.”
” Ân Ân, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Trần Kiều ánh mắt quét nhẹ lên người Diệp Tử,” Cô ta là ai?”
Theo lời của Diêm Việt, anh đã biết Dung Ân bị Nam Dạ Tước mang đi, chỉ là những ngày này, cô ở đâu anh lại tìm không thấy, có thể thấy được Nam Dạ Tước đem cô giấu đi rất kỹ.
” Emkhông sao, em bây giờ không phải rất tốt sao?”
” Ân Ân, đi theo anh,” Trần Kiều kéo tay của cô, nhìn về phía Diệp tử sắc mặt tràn ngập đề phòng,” Ở đây đã có anh, không ai dám làm gì em đâu.”
” Trần Kiều,” Dung Ân bước chân cũng không động đậy, giằng tay về, tránh tay của anh ra,” Em thật sự không có việc gì, đây là bạn của em, bọn em chỉ là đi dạo phố thôi.”
” Vậy được, em nói cho anh biết, em giờ đang ở đâu?” Người đàn ông này cũng không buông tha, lại nắm chặt tayDung Ânlần nữa, trong lòng bàn tay thấm đẫm mồ hôi trơn trượt.
” Em khi dàn xếp tốt mọi việc sau đó sẽ nói cho anh biết, Trần Kiều, anh không cần lo lắng.” Bùi Lang còn chẳng mang cô đi được, chứ đừng nói là Trần Kiều, cô liên luỵ người khác đã quá đủ rồi, kỳ thật nếu bình tĩnh mà ngẫm lại, cũng không cần cốvùng vẫy như vậy, cùng lắm là không có tự do, để tất cả mọi người đều tốt đẹp, chính là cách tốt nhất.
” Mình đi về thôi.” Diệp tử ở đó nhìn ra chút khác thường, biết ý mở miệng.
” Ừm.” Dung Ân nhẹ nhàng gật đầu, vừa muốn đi, Trần Kiều lại ngăn ở trước mặt cô cũng không nhượng bộ.
” Trần Kiều, em chỉ là có một chút không tiện nói, nhưng chúng ta không phải bây giờ rất tốt sao? Chờ có thời gian, em nhất định đem toàn bộ sự tình nói cho anh biết, được không?” Dung Ân ôn nhu nói, Trần Kiều cũng không có chuyện gì để ngăn cô lại, nhưng cũng không nghĩ làm cô khó xử.
Thân hình anh tránh ra bên cạnh, đồng thời xoay qua chỗ khác, Dung Ânnhìn từ ánh mắt anh có một loại đau khổ không nói nên lời.
Trở lại ngự cảnh uyển thì trời cũng đã tối, mặt trời chiều ngả về tây.
Dung Ân đứng ở cửa ra vào, nhìn Diệp Tử lái xe đi về, cô mới đi vào trong nhà.
Trong không khí, hương hoa phảng phất thoang thoảng đâu đây, đây là suối nhân tạo, cô cũng không để ý lướt qua, trước mắt, là một cảnh sắc mơ hồ hiện ra trước mắt cô, có cái gì đang bay tới chân cô, cô cúi đầu xuống, thấy một chiếc lá bạch quả vàng chói lọi.
Đưa mắt trông về phía xa xa, một cái bóng lưng xuất hiện ở dưới tán cây bạch quả, trên mặt đất, trải đầy những chiếc lá cây vàng óng, cực kỳ đẹp mắt.


thay đổi nội dung bởi: sweet_love, 23-02-2014 lúc 03:46 AM
Ðề tài đã khoá

Tags
duc vong den toi, dục vọng đen tối
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài





© Copyright 2013 Tuthienbao.com- Diễn đàn giải trí TTB -Diễn đàn chúng tôi không cung cấp chức năng đăng ký thành viên để viết bài hay bình luận - Nếu có khiếu nại chung tôi sẽ xử lý
Website đang trong quá trình xin giấy phép của Bộ thông tin và truyền thông

kpop,running man,game mobile,game dien thoai,Truyen tinh cam,truyen teen hay,truyen tranh,truyen tieu thuyet hay tinh cam,ebook,ebook ngon tinh,tieu thuyet hay,truyen tranh 18 +, van hoc lop 5,van hoc lop 6,van hoc lop 7,van hoc lop 8,van hoc lop 9,van hoc lop 10,van hoc lop 11,van hoc lop 12