๑๑۩۞۩๑๑...TuThienBao.Com...๑๑۩۞۩๑๑

Go Back   ๑๑۩۞۩๑๑...TuThienBao.Com...๑๑۩۞۩๑๑ > III - ♥ Góc Của Bạn ♥ > 14 - CLBTruyện - Thơ > [Truyện] Tiểu Thuyết Hay Tình Cảm


Tìm kiếm chủ đề bài viết ở đây trước khi hỏi TTB -Tìm bằng tiếng việt có dấu càng chính xác-Ví Dụ:Đánh vào Hwang mi ri để tìm truyện tác giả này
$$**=====Danh Sách Truyện=====**$$ $$**=====Truyện Tranh Mới Đang Update=====**$$

Danh Sách Toàn Bộ Truyện Tại TTB

Ðề tài đã khoá
  #1  
27-02-2014, 04:58 AM
sweet_love's Avatar
sweet_love sweet_love is offline
Super Moderator
Cấp bậc: 107
Tên thật: sweet_love
Giới tính: female

Thanks: 94
Thanked 17 Times in 16 Posts
Default Truyện Tiểu Thuyết Xem như anh lợi hại, đồ xấu xa Full (Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian) - Sách Xuất Bản

View more latest threads same category:

BÁO LỖI BÀI VIẾT - GÓP Ý HAY KHIẾU NẠI PHÀN NÀN DỊCH VỤ
GỬI CHO TTB NGAY BẰNG CÁCH CLICK VÀO ĐÂY




Xem như anh lợi hại, đồ xấu xa
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Người dịch: Dennis Q
Kích thước: 16 x 24 cm
Số trang: 508
Ngày xuất bản: 07/01/2014
Giá bìa: 125.000 ₫
Công ty phát hành: Bách Việt
Nhà xuất bản: NXB Thời Đại

Giới thiệu
Cố Tịch nhớ rằng dì đã từng coi bói cho cô, nói trước năm hai mươi bảy tuổi cô khỏi phải yêu đương gì, bởi vì tất cả đều sẽ kết thúc một cách vô cớ, chân mệnh thiên tử của cô sẽ từ trên trời rơi xuống vào năm cô hai mươi bảy tuổi.
Cố Tịch ban đầu không tin.
Năm hai mươi hai tuổi, cô yêu một chàng trai, ba tháng sau chia tay, bạn trai gương vỡ lại lành với thanh mai trúc mã của anh ta.
Hai mươi ba tuổi, cô yêu lần nữa, hai tháng sau chia tay, cô bị kẻ khác cướp mất. Đúng, vì bạn trai của cô và kẻ thứ ba rất tâm đầu ý hợp, nên cô đã “bị cướp bạn trai” một cách vô tội.
Hai mươi tư tuổi, cô lại cố chấp yêu thêm người nữa, ai đó trước đêm tốt nghiệp đã thản nhiên nói với cô rằng, anh ta vì muốn xuất ngoại mà phải đính hôn với con gái của giáo sư.
Dì ơi, cái miệng quạ của dì có thể nào chuẩn hơn được không!
Tốt nghiệp xong, Cố Tịch không dám lại gần đàn ông. Mấy anh chàng đẹp trai đều trở thành những bông hoa trong mắt, cảm giác thèm ăn trong miệng, không dám hy vọng xa vời nữa.
Vậy là, khi ngày cuối cùng của tuổi hai mươi bảy tới, cô vẫn cô đơn.
Đúng lúc Cố Tịch đang định gào thét với dì rằng cái miệng thần cũng có lúc tính sai, thì không ngờ, trước mấy tiếng đồng hồ khi bước sang tuổi hai mươi tám, cô đã gặp phải kẻ đó, một sinh vật bụng dạ chứa đầy mưu mô, cô bắt đầu suy sụp!

Tác giả
Hốt Nhiên Chi Gian
Thích dùng những từ ngữ đơn giản, mượt mà để biểu đạt nội tâm với những cảm xúc mãnh liệt, ngòi bút và lối viết của cô như bày ra trước mắt chúng ta những câu chuyện tràn ngập ấm áp và hạnh phúc, khiến chúng ta thêm quý trọng những gì mình đang có.
Các tác phẩm tiêu biểu đã được BachvietBooks xuất bản:
- Mờ ám (Xuất bản Quý II/2011)
- Chỉ yêu cây kẹo bông nhỏ (Xuất bản Quý I/2012)
- Sự dịu dàng chết tiệt (Xuất bản Quý I/2013)
- Xem như anh lợi hại, đồ xấu xa! (Xuất bản Quý I/2014)

Muốn xem các bài viết khác Tập khác cùng chuyên mục này không biết thì click vào đây:
(Tìm kiếm bài viết ở khung search màu xanh phía trên nhanh nhất)
|||||||||||| Hãy Like -Nhấp vào theo dõi để theo dõi đầy đủ thông tin bài trên facebook và bình luận báo lỗi ở dưới ||||||||||||
  #2  
27-02-2014, 05:35 AM
sweet_love's Avatar
sweet_love sweet_love is offline
Super Moderator
Cấp bậc: 107
Tên thật: sweet_love
Giới tính: female

Thanks: 94
Thanked 17 Times in 16 Posts
Default



CHƯƠNG 1 -> 4
Nếu nhấp vào nút xem tiếp mà xem được vui lòng chuyển qua trình duyệt Explorer 7 trở lên hoặc cài đặt lại Firefox và Chome nếu trình duyệt lỗi
Chương 1: Mới quen
Cố Tịch mặt mày đau khổ từ nhà vệ sinh khách sạn bước ra, cảm giác buồn nôn lại ập đến. Cô rủa thầm một câu rồi dựa vào tường, hơi cúi xuống định nôn hết những thứ khác lạ trong dạ dày ra. Nhưng cái cảm giác vướng mắc ở cổ họng, không lên không xuống được ấy lại khiến cô càng thêm khó chịu.
Biết sớm thế đã không ăn nhiều như vậy. Nhưng thấy đồ ăn ngon mà không ăn thì chẳng phải có lỗi với danh xưng “Mỹ thực tiểu bá vương” của cô hay sao? Hơn nữa Phương Phi còn ăn nhiều gấp mấy lần cô, sao cô nàng không bị gì, lẽ nào cô đã ăn quá nhiều hải sản? Cố Tịch bực bội bước vào thang máy, yếu ớt dựa lên vách tường, chịu đựng cảm giác bị cả bụng lẫn dạ dày hành hạ.
Cố Tịch nhìn đèn thang máy từ từ thay đổi, nghĩ đến chuyện hôm nay không chỉ là ngày công ty tổ chức ăn tất niên, mà trùng hợp cũng là sinh nhật đón chào tuổi hai mươi tám của cô. Mọi năm công ty mở tiệc vào cuối tháng Mười hai, nhưng năm nay do Tết đến muộn, mà cuối tháng Mười hai nhiệm vụ kinh doanh quá nặng nên mọi người đều tập trung tinh thần hoàn thành nhiệm vụ. Vì thế Tổng giám đốc Mã vĩ đại đã dời tiệc tất niên trễ hơn một tháng. Kết quả là bữa tiệc được định vào ngày mùng Tám tháng Mười hai.
Lúc đó, Phương Phi vừa nghe tin này xong liền nháy mắt với cô, “Cậu lời rồi, năm nay công ty làm sinh nhật giúp cậu đó!”. Cố Tịch ngoài mặt thì tỏ vẻ không tình nguyện: “Sinh nhật mà, phải để dành còn mừng với người đặc biệt chứ”, nhưng trong lòng lại vui chết đi được. Hơn nữa nghe nói tiệc vẫn là kiểu buffet ở Hoa Mỹ Đạt, Cố Tịch chỉ nghĩ thôi mà đã bắt đầu chảy nước miếng. Đối với người thích ăn ngon như cô, ăn được những món ngon tuyệt đỉnh đã là chuyện hạnh phúc nhất cuộc đời rồi.
Quả nhiên cô còn chưa dứt lời, Phương Phi đã liếc một cái đầy vẻ kỳ thị, “Xin hỏi Cố mỹ nữ, người đặc biệt mà cậu nói đã ra đời chưa?”. Cố Tịch vội lau mép, kìm lại nước dãi sắp chảy ra, dịu dàng cười với Phương Phi, “Người đặc biệt nhất của tớ đương nhiên là Phi Phi cậu rồi”. Phương Phi trừng mắt, “Cậu còn bám riết lấy tớ thì sang năm tớ vẫn chưa ra khỏi bảng được đâu! Chỗ nào vui thì cút ra chỗ đó mà chơi đi”. Cố Tịch cười nịnh bợ, ôm cổ Phương Phi, “Chúng ta là chị em tốt, đương nhiên phải đồng cam cộng khổ, cùng tiến thoái. Yên tâm, đợi tớ ra khỏi bảng rồi, sẽ nhường cậu ngôi đầu bảng”. Bảng này, không biết là tên biến thái nào trong công ty đã xếp hạng, gọi là “Bảng gái ế Lương Thịnh”, mà bất hạnh hơn là Cố Tịch và Phương Phi đều vinh hạnh đứng đầu. Phương Phi mỗi lần nhắc đến đều nghiến răng nghiến lợi, rõ ràng họ là mỹ nữ, nhưng lại bị gọi là gái ế, thật không cam tâm. Cố Tịch thì hoàn toàn không quan tâm, không phải cô không muốn yêu, mà thực sự là có nỗi khổ bất đắc dĩ.
Cố Tịch thấy thang máy sắp đến tầng cuối, cô chống vào vách đứng thẳng dậy, cảm giác khó chịu ở dạ dày lại dâng trào, cô nôn khan mấy lần mà vẫn không đỡ hơn.
Vừa ra khỏi khách sạn thì bị cơn gió lạnh ùa tới, Cố Tịch run lẩy bẩy. Hôm nay lạnh thật! Trời đang lất phất mưa, tí ta tí tách như muốn ngấm vào trong tim. Cô do dự chẳng biết có nên về thẳng nhà hay không. Năm nay công ty thật rộng rãi, không chỉ mở tiệc buffet mà còn đặt phòng ở bar Hồi Quy để nhân viên được chơi bời một phen thoải mái. Cố Tịch không mặn mà lắm, vốn đã nói ăn xong sẽ về nhà nhưng Phương Phi lại muốn đi.
Lúc nãy Cố Tịch vẫn đang đau khổ giải quyết trong toilet, Phương Phi đã gọi điện đến giục loạn cả lên. Cô đành bảo cô nàng đi trước, còn mình sẽ gọi taxi đến sau. Nhưng lúc này khi đứng trước cửa khách sạn, cô nhận ra mình đã sai lầm nghiêm trọng. Phương Phi đã mang theo cả áo khoác và túi xách của cô đi. Đồng phục nhân viên của cô chỉ là một chiếc áo len mỏng thêm áo sơ mi, thắt cà vạt. Cô không chỉ lạnh đến run lẩy bẩy mà trên người còn chẳng có xu nào, bi thảm hơn, chìa khóa nhà của cô lại ở chỗ Phương Phi! Cố Tịch thầm rủa trong lòng, xem ra cô phải chạy đi tìm Phương Phi rồi.
Cố Tịch bước nhanh ra bãi đậu xe, lúc này không thể bắt được taxi ở cửa khách sạn, cô định qua con đường đối diện để vẫy xe.
Cố Tịch đứng bên vệ đường, nhìn dòng xe chạy nhanh trong mưa, không chiếc taxi nào còn trống. Cô không ngừng run rẩy, chết tiệt, hôm nay chỉ có 7°C, mà cô lại mặc quần áo phong phanh đứng dầm mưa thế này. Phi Phi chết tiệt, chỉ biết chơi, không nghĩ rằng cô có khả năng sẽ bị đông cứng mà chết! Cố Tịch khó khăn lắm mới trông thấy từ xa một chiếc taxi còn trống, vội vàng vẫy tay điên cuồng. Nhưng bất hạnh là khi chiếc xe sắp đến gần, bên đường bỗng xuất hiện một người đàn ông nhảy ra chặn xe lại. Cố Tịch trợn mắt nhìn chiếc xe lướt qua mình, gã đàn ông kia còn ngồi trong xe vẫy tay bye bye cô nữa chứ! Hừ, chẳng có phong độ gì cả!
Mưa càng lúc càng nặng hạt, hạt mưa tuy nhỏ nhưng mỗi lúc một mau, nước bắt đầu lăn từ thái dương xuống. Cố Tịch xoa mũi, giậm giậm chân, hôm nay không bệnh mới lạ. Nhưng có lẽ là vì lạnh nên cảm giác khó chịu trong dạ dày hình như không còn nhiều nữa.
Cuối cùng, một chiếc taxi trống đi đến, Cố Tịch vừa huơ huơ tay vừa chạy tới. Taxi dần đậu lại ven đường, đúng lúc cô đang mở cửa xe định ngồi vào thì bị tiếng khóc sau lưng làm cho giật mình. Cố Tịch quay lại nhìn, gần đó là hai mẹ con, người mẹ bế đứa con gái bé bỏng căng dù đứng bên đường, cô bé chỉ khóc oa oa, người mẹ đành vừa an ủi vừa cuống quýt nhìn Cố Tịch. Cô nhìn họ, do dự, tài xế bực bội thúc giục, “Có đi hay không?”.
Cố Tịch sụt sịt mũi, nói lớn với hai mẹ con đang tới gần, “Hai người định đi đâu?”. Người mẹ nghe thấy Cố Tịch gọi thì vội vàng chạy lúp xúp: “Đến bệnh viện Số Sáu, con gái tôi sốt”. Cố Tịch nghe thế thì nhíu mày, không thuận đường. Đành vậy, không thể để cô bé bị cảm lạnh trong mưa được. Cô lùi ra sau, ra hiệu cho họ lên xe, người mẹ cảm kích rối rít cảm ơn, đến khi vào trong xe rồi mà vẫn không ngừng lẩm nhẩm, “Người tốt còn nhiều lắm”. Cố Tịch đóng cửa xe lại, nhìn chiếc xe chạy xa dần.
Cố Tịch tiếp tục đứng bên đường đợi xe, điện thoại của Phương Phi mãi không gọi được, có lẽ đang ở trong quán bar nên không nghe thấy. Mưa làm nhòa mắt, Cố Tịch dụi mắt trái, tệ quá, chớp chớp mắt, chỉ thấy mắt trái mờ nhòe. Khóc không ra nước mắt, cô đã dụi bay mất kính sát tròng mắt trái rồi, Cố Tịch cúi xuống nhìn vũng nước dưới chân, không phải chứ! Đúng là nhà dột còn gặp mưa dầm, có chuyện gì thảm hơn nữa không? Sinh nhật mừng tuổi hai mươi tám của cô lẽ nào phải đứng trong mưa gió lạnh lẽo, mở trừng mắt nhìn người khác cướp taxi? Phi Phi, tớ hận cậu! Cố Tịch vừa thầm rủa vừa nheo nheo đôi mắt mờ tịt vẫy tay liên tục, bây giờ chỉ có thể chờ đợi bác tài hảo tâm nào đó cứu vớt cô thôi.
Cuối cùng Thượng đế đã phái một bác tài tốt bụng đến trước mặt cô, một chiếc taxi từ từ dừng lại bên cạnh. Cố Tịch đang định kéo cửa ngồi vào trong thì cửa sau đã tự động mở ra. Cô giật mình lùi lại, đôi mắt mờ nhòe chỉ trông thấy một người đàn ông thò đầu ra, giọng nói trầm trầm vang lên, “Cô là nhân viên của Lương Thịnh phải không?”.
Cố Tịch ngớ ra ba giây rồi gật đầu thật nhanh. Thị lực tuy không rõ lắm nhưng vẫn có thể nhận ra người ngồi trong xe cũng mặc đồng phục nhân viên màu đen giống cô, trên cổ thắt cà vạt của Lương Thịnh. Cố Tịch lúc này chợt cảm thấy cà vạt của Lương Thịnh thật là đẹp, nhớ lại ban đầu cô đã vô cùng đau khổ khi thắt cái cà vạt này, vì cảm thấy cà vạt hoa hòe hoa sói đó xấu kinh khủng. Người này là đồng nghiệp trong Lương Thịnh, Cố Tịch rút ra kết luận.
“Lên xe đi, tôi cũng đang định đến bar Hồi Quy đây”, người đàn ông ngồi sâu vào bên trong, bảo cô nhanh lên xe.
Cố Tịch không do dự nữa, chui vào trong xe, lúc này cứ đứng bên ngoài chịu lạnh là kẻ ngốc. Tuy trong lòng cô vẫn đang lẩm bẩm, người này sao mình chưa từng gặp? Nhưng bộ đồng phục trên người anh ta chắc không biết nói dối, vì hình như cô còn nhìn thấy bảng tên của anh ta trên ngực áo cũng giống của cô. Tuy thị lực không tốt, căn bản không nhìn rõ tên, nhưng chí ít có thể chắc chắn người này không phải kẻ xấu bắt cóc thiếu nữ. Hừm… tuy cô không thể tự xưng là thiếu nữ, nhưng mẹ đã nói, không được có cái tâm hại người, nhưng không thể không đề phòng người khác.
Cửa xe vừa đóng lại, Cố Tịch bỗng được không khí ấm áp trong xe vây quanh. Có lẽ do chịu lạnh quá lâu bỗng nhiên được sưởi ấm khiến cô không quen nên hắt xì liền ba cái. Cố Tịch bịt miệng, ngại ngùng gật đầu với người bên cạnh. Anh chàng đó vẻ mặt tỉnh bơ lấy trong túi ra một bịch khăn giấy, rút một tờ đưa cho cô.
Cố Tịch vội nhận lấy lau mũi, nước trên mặt liền thấm ướt miếng khăn giấy, cô ngại ngùng lau mặt, nhưng tay cũng ướt nước, càng lau càng ẩm. Người đàn ông lại đưa một tờ khác, Cố Tịch vội vàng lau mặt. Khi cô nắm chặt tờ giấy thứ hai ướt đẫm trong tay, nước từ tóc vẫn tiếp tục nhỏ xuống khuôn mặt, Cố Tịch cảm thấy bản thân thật thê thảm. Chính lúc cô đang do dự có nên xin thêm khăn giấy nữa không thì người đàn ông lại đưa cả bịch khăn cho. Cố Tịch chỉ thấy mặt nóng lên, vội vàng nhận lấy, lau mặt và tóc, khi cuối cùng đã lau hết nước, Cố Tịch mới nhận ra cô vẫn chưa biết tên người ta.
Cố Tịch mở đôi mắt lờ mờ của mình nhìn người ấy, hai bên thị lực không cân bằng hại cô nhìn đồ vật nào cũng đều thấy như có hai cái. Gương mặt người ấy trở thành những hình ảnh chồng chéo dao động trước mắt, cô nuốt nước bọt mở miệng, “Chào anh, tôi là Cố Tịch, phòng Kế hoạch. Anh thuộc phòng nào thế?”. Nhân viên trong công ty, cô thường có ấn tượng, nhưng người này cô chưa từng gặp.
Người ấy trả lời đơn giản, “Tôi là Vi Đào, người mới”. Cố Tịch ngẩn ra, công ty dạo trước có một đợt nhân viên mới, nghe nói đang trong quá trình đào tạo, có thể vẫn chưa chia bộ phận.
“Cảm ơn anh, nếu không có anh tôi chắc đã chết cóng rồi”, Cố Tịch vẫn không quên cảm kích. Nhưng không biết là vì trong xe quá ấm, hay do cửa xe đóng quá kín, cô cảm thấy dạ dày lại bắt đầu đảo lộn. Ôi, làm ơn đừng, cô lại muốn ói rồi.
Cố Tịch bụm miệng, cố gắng nén cảm giác khó chịu xuống.
Vi Đào nhìn cô không nói gì, cũng giữ im lặng.
Chiếc xe lao nhanh trên đường, Cố Tịch lau lớp sương mờ bám trên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Sắp tới rồi, cô thầm mong xe đến nhanh, cô sắp không chịu nổi nữa, thứ trong dạ dày như đã lên đến cổ họng, nghẽn lại không cho cô nuốt xuống. Cô bịt miệng, ra sức đè nén cảm giác buồn nôn, cuống quýt muốn chết.
Cố Tịch không dám nhìn Vi Đào ngồi cạnh, chỉ có thể bịt miệng, vẻ mặt nhăn nhó khó coi tới cùng cực. Cô biết bộ dạng này của mình chắc chắn rất quái dị.
Cuối cùng chiếc xe dừng trước cửa bar Hồi Quy. Cố Tịch bịt miệng, ngại ngùng nhìn Vi Đào, tay chỉ chỉ vào tài xế, sau đó quay người mở cửa ra ngoài thật nhanh. Thật xấu hổ, không phải cô không muốn trả tiền xe, nhưng thực sự cô không thể mở miệng, cảm thấy dạ dày sắp lộn tung lên rồi.
Cố Tịch bụm miệng, nhanh chóng xuống xe tiến về phía bức tường cạnh quán bar. Đến một góc khuất, cô buông tay, cúi người, định nôn hết ra. Nhưng khi cô muốn nôn thì lại không nôn được, chỉ là nôn khan, cảm giác có một luồng khí trong dạ dày đang chặn đứng những thứ trong đó, không để chúng thoát ra. Cô khó nhọc nôn khan, suýt thì cho ngón tay vào móc họng. Khi cô đang đau khổ thì tiếng của Vi Đào vang lên sau lưng, “Cô vẫn ổn chứ?”.
Cố Tịch cúi người ra sức lắc đầu, chết tiệt, cô không dám quay lại, bây giờ chắc trông cô thảm hại lắm. Cô khoát tay để anh vào trong trước, chỉ cần ở lại một chút là cô sẽ ổn hơn.
Nhưng Vi Đào không rời đi, ngược lại còn đến sau lưng cô, hỏi thêm, “Cô không khỏe à?”.
Không khỏe, rất không khỏe, Cố Tịch vất vả định đứng thẳng lên nhìn Vi Đào, bỗng lưng cô bị vỗ mạnh, chỉ cảm thấy dạ dày nghiêng ngả, những thứ trong đó vượt qua rào chắn, thoát hết ra ngoài.
Cố Tịch bỗng thấy như được giải thoát, cô mặc kệ tất cả mà nôn ra hết, như muốn dốc mọi thứ trong dạ dày ra ngoài. Đến khi dịch đắng trong dạ dày cũng ra, cô mới thấy đỡ hơn. Có một bàn tay to nhẹ nhàng vuốt lưng cô, cô biết là Vi Đào, thật khổ cho anh quá. Cố Tịch yếu ớt dựa vào tường, vẫn cúi người, khóe môi vương đầy dịch vị, nhất định là xấu chết đi được.
Cô nghe sau lưng có tiếng bước chân dần xa, Vi Đào đã lặng lẽ bỏ đi. Cố Tịch thầm thấy hụt hẫng, tuy biết mình hiện giờ rất xấu, nhưng cô vẫn chưa cảm ơn anh mà. Cố Tịch lấy tay quẹt miệng, dần dần đứng lên, dịch sang bên, nhắm mắt dựa vào tường. Cô cần nghỉ ngơi một lúc, vừa nãy nôn tới nỗi mật xanh mật vàng đều ra hết cả.
Lát sau cô nghe thấy tiếng bước chân đến gần, ngạc nhiên mở mắt ra. Vi Đào đang cầm chai nước khoáng và một bịch khăn giấy bước tới. Cố Tịch khẽ cười trong lòng, hóa ra anh chỉ giúp cô đi mua nước thôi.
Vi Đào mở bịch khăn giấy lấy một tờ cho cô, sau đó mở nắp chai nước đưa đến, “Súc miệng cho sạch”.
Cố Tịch cố cười, đón lấy chai nước, dốc một ngụm lớn vào miệng, sau đó nhổ sang bên. Súc miệng xong, cô mới tỉnh táo trở lại.
Cố Tịch đang định cảm ơn thì di động của Vi Đào đổ chuông. Anh lấy điện thoại ra, nhanh chóng bấm nghe, “Tôi đã tới rồi, ở cửa”.
Cố Tịch đoán nhất định là đồng nghiệp trong công ty gọi điện cho anh, đang nghĩ thì di động của cô cũng reo vang.
Cô lấy điện thoại ra, Phương Phi cuối cùng cũng nhớ tới cô, điện thoại vừa thông là tiếng hét của cô nàng xộc vào tai, “Tịch Tịch, sao cậu chưa tới?”.
Cố Tịch cười yếu ớt, “Tới rồi, tớ vào ngay, ở phòng nào?”, cô vừa nghe điện thoại vừa nheo đôi mắt mờ tịt nhìn Vi Đào, anh chỉ nói vài câu rồi cúp máy.
Cố Tịch cũng nhanh chóng cúp máy, cười cảm kích với anh, “Cảm ơn anh”.
Vi Đào lại đáp gọn, “Đừng khách sáo”.
Đối mặt với sự lạnh nhạt của Vi Đào, Cố Tịch nhất thời không biết phải nói gì, cô cầm chai nước, đứng thẳng lên định vào quán bar, nhưng một tiếng gọi đã khiến cô sững người.
“Vi Đào.”
Cố Tịch mở đôi mắt mờ tịt nhìn người đang đến gần, tuy không thấy rõ nhưng giọng nói này cô lại vô cùng quen thuộc. Người đến là Tổng giám đốc Mã Sở Vân của Lương Thịnh, Cố Tịch ngẩn ngơ nhìn Tổng giám đốc Mã đến gần, tới khi lờ mờ thấy sắc mặt kỳ lạ của ông ta, “Cố Tịch, sao cô lại ở đây?”.
Cố Tịch đỏ mặt, ngượng ngập chào, “Chào Tổng giám đốc Mã”. Cô… chỉ là phát sinh tình huống bất ngờ thôi mà.
Mã Sở Vân có vẻ nghi ngờ, quay sang Vi Đào, rất ư tự nhiên đặt tay lên vai trái của anh, nở nụ cười, “Tôi còn tưởng cậu không tìm được chỗ chứ”. Vi Đào cười và nhún vai.
Cố Tịch thấy dáng vẻ thân mật của hai người thì ngớ ra. Nhân viên mới này sao lại oách thế, không chỉ đích thân ông Mã ra nghênh tiếp mà còn khoác vai thân mật đến vậy? Không lẽ, anh ta là họ hàng của Tổng giám đốc Mã?
Đang lúc Cố Tịch suy nghĩ lung tung thì giọng Phương Phi bỗng vang lên như hồn ma, “Tịch Tịch”. Rồi một loạt tiếng bước chân vẳng đến, Phương Phi chạy tới.
Khi nhìn rõ Tổng giám đốc Mã, cô nàng Phương Phi phanh “kít” lại, ngượng ngập cười, “Chào Tổng giám đốc Mã ạ”, sau đó đưa ánh mắt vô cùng cổ quái nhìn Cố Tịch. Cố Tịch chỉ có thể cười, đừng nhìn tớ, tớ cũng không rõ tình hình đây này.
Tổng giám đốc Mã nhìn Phương Phi và Cố Tịch, vỗ vai Vi Đào, “Đây đều là đồng nghiệp trong công ty”. Sau đó thấy bộ dạng ngạc nhiên của hai cô gái, ông ta tỏ vẻ nghiêm túc, trầm giọng giới thiệu, “Đây là Vi Đào, phó tổng mới tới của công ty”.
Cố Tịch hóa đá! Đôi mắt hơi nheo lại giờ trợn to, thật to thật to! Anh ta… anh ta lại là phó Tổng giám đốc mới!


Chương 2: Gượng gạo
Mã Sở Vân phớt lờ hai nhân viên đang đờ đẫn, nói với Vi Đào, “Ăn cơm chưa?”. Vi Đào gật đầu, “Ăn trên máy bay rồi”. Cố Tịch nhìn hai người nói chuyện với nhau thì vội tỉnh lại, huých cùi chỏ vào Phương Phi, ra hiệu biến mau. Phương Phi cuối cùng hoàn hồn, ngậm miệng lại, cười khan với Mã Sở Vân, “Tổng giám đốc Mã, bọn tôi vào trước ạ”. Ông ta gật đầu, vẫn tiếp tục nói chuyện với Vi Đào.
Phương Phi kéo Cố Tịch vào trong, Tổng giám đốc Mã và Vi Đào theo sau, Cố Tịch vẫn hoang mang nghe hai người nói chuyện. Đến trước cửa quán bar, Phương Phi vừa vén tấm rèm cửa giữ ấm dày nặng lên, vừa bí ẩn thì thầm, “Cậu quen phó tổng mới hả?”. Cố Tịch vốn không nhìn rõ, lại thêm chưa tỉnh khỏi cơn chấn động ban nãy, lúc này Phương Phi đột ngột kéo rèm khiến cô giật bắn mình ngẩng phắt đầu lên. Nhìn thấy Phương Phi đang bước qua tấm ván gỗ báo động đi vào bên trong, cô cũng vội vàng chạy vào từ chỗ bên cạnh tấm ván gỗ.
Binh! Một tiếng động lớn vang lên, Cố Tịch chỉ thấy trên đầu có vô số ngôi sao bay vòng vòng, cô… cô đâm đầu vào cửa kính! Cô kêu thảm thiết, đầu váng mắt hoa lùi ra sau, nhưng lại vấp vào bậu cửa, cơ thể lảo đảo ngã ra phía sau. Cố Tịch chỉ nghe thấy Phương Phi thất kinh kêu lên, định kéo tay cô, nhưng tay cô lại trượt qua bàn tay của bạn. Cố Tịch vội nhắm nghiền mắt, đợi số phận bi thảm té ngã xảy ra. Nhưng cô lại không ngã xuống đất như tưởng tượng, một sức mạnh đỡ lấy ngay eo đã giữ cô lại, sức mạnh ấy vừa kiên định vừa chắc chắn.
“Không sao chứ?”, một giọng nói thuần hậu từ đỉnh đầu vẳng xuống, mang theo chút hơi ấm phả lên má cô, tim cô đập loạn, mặt đỏ hồng. Cố Tịch từ từ mở mắt, nhìn đôi mắt đen tựa hạt huyền của Vi Đào, mặt bắt đầu nóng bừng. Cô vội vàng gắng sức đứng lên, nhưng trong lúc gượng dậy, cô không thể không túm lấy đôi cánh tay chắc nịch kia. Mới đứng vững, cô đã vội buông ra, cúi đầu nhìn mũi giày của anh, giọng run run, “Cảm ơn”.
Cố Tịch cảm thấy đầu nóng rực cả lên, mới nhớ ra hành vi ngốc nghếch khi nãy, trong lòng rất buồn bực, tại sao không nhìn kỹ đó là lớp kính chứ, thật mất mặt. Khi cô mong chờ ai đó không nhận ra vẻ lúng túng của mình thì Phương Phi đã hét lên, nâng mặt cô lên xem, lo lắng sờ trán cô, “Đau rồi phải không? Trời ơi, đỏ thế này cơ mà”. Cố Tịch bất đắc dĩ phải ngước mắt lên. Liếc thấy Vi Đào đứng cạnh, khóe môi đang nở nụ cười nhẹ, cô chỉ thấy luồng khí nóng xộc thẳng vào đầu, mắc cỡ chết đi được. Phi Phi chết tiệt, cậu có cần to tiếng thế không hả?
Mã Sở Vân bước đến, cau mày nhìn Cố Tịch rồi lắc đầu, “Sao bất cẩn thế”, nói xong liền vỗ vai Vi Đào, giục anh vào. Hai người bước vào trong bar.
Cố Tịch mặt mũi đau khổ, chỉ hận không thể đập đầu vào tường. Hôm nay là ngày xui xẻo gì thế này, làm cô mất mặt như vậy! Phương Phi vẫn đứng cạnh quan tâm xoa trán bạn, thấy Cố Tịch không nói thì ra sức lắc vai cô, “Không phải chứ, ngốc rồi sao?”. Cố Tịch bực bội kéo tay bạn ra, “Bà chị à, không đập đầu thành ngốc thì cũng bị cậu xoa cho thành ngốc, đau quá”. Phương Phi hít một hơi, “Cô bé đáng thương, cậu sao vậy? Không đeo kính sát tròng à?”. Cố Tịch thở dài thườn thượt, “Một bên bị rơi ra, căn bản là nhìn không rõ”. Phương Phi huýt sáo một tiếng, ôm lấy cổ cô, “Xem ra hôm nay cậu xui xẻo quá, lại còn bị Tổng giám đốc Mã lên lớp nữa”. Trong đầu Cố Tịch không phải là hình ảnh Tổng giám đốc Mã nhăn mày, mà là nụ cười trên khóe môi ai đó. Ôi, cô đã mất mặt n lần trước ai đó rồi. Cố Tịch hất mạnh đầu, mất mặt thì cũng đành thôi, ai bảo hôm nay cái gì cũng không suôn sẻ, hình tượng đã mất từ lâu rồi.
Cố Tịch hít một hơi thật sâu, khoác tay Phương Phi, “Được rồi được rồi, vào nhanh đi, đừng để bị cóng”. Phương Phi chỉ mặc áo len mỏng chạy ra đón cô, chắc chắn đã lạnh lắm rồi. Phương Phi thấy Cố Tịch lại nở nụ cười thì cũng thở phào, cùng vào trong.
Vào bar, trong phút chốc bị bầu không khí náo nhiệt bao trùm, ánh đèn màu chói mắt xoay chuyển, Cố Tịch không nhìn rõ, chỉ có thể níu chặt tay bạn. Phương Phi dẫn cô vào phòng, đám đồng nghiệp kẻ ngồi người đứng, phòng đã chật ních. Các đồng nghiệp thấy Cố Tịch đều trách móc sao giờ mới tới, cô cũng không biết ai đang chào mình, chỉ có thể mỉm cười gật đầu, đi qua đám người chật chội để di chuyển đến sô pha.
Bỗng, một bóng người chặn trước mặt, hét lên nho nhỏ, “Tịch Tịch, ôm cái nào”. Cố Tịch còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ai đó ôm chầm lấy, rồi tiếng cười xung quanh ồ lên. Cô ngẩn người, một tay vẫn đang bị Phương Phi kéo đi, đầu thì lại gác trên vai ai đó, bắt buộc phải ngửa mặt lên. Cô vội vàng đẩy người đó ra, bên tai nghe tiếng Phi Phi hét, “Chung tiện nhân, buông Tịch Tịch ra!”. Cố Tịch trợn mắt nhìn Chung Kiến Lương đang đỏ bừng mặt. Anh ta cười híp mắt với cô, rõ là đã uống say. Cô thẹn quá hóa giận đẩy mạnh, “Bệnh hả!”. Chung Kiến Lương lại cười khoái chí hơn, “Nào, Tịch Tịch, chúng ta nhảy đi”. Bình thường, quan hệ giữa Cố Tịch và Chung Kiến Lương cũng khá tốt, đùa giỡn như anh em với nhau. Nhưng bây giờ Cố Tịch chỉ thấy ngượng ngùng, hôm nay đã mất mặt quá rồi, cô không muốn trở thành tiêu điểm nữa, chỉ muốn khiêm tốn để ẩn dật thôi. Cố Tịch đẩy tay Chung Kiến Lương ra, “Em không nhảy đâu”. Sau đó theo Phương Phi len vào trong, Phương Phi vừa đi vừa hét, “Tịch Tịch không thèm nhảy với anh đâu”. Phương Phi toàn gọi Chung Kiến Lương là “Chung tiện nhân”, vì anh ta rất thích chọc phá cô, lại còn rất thích làm cô điên máu. Vì vậy Phi Phi chưa bao giờ tỏ ra nhẹ nhàng lịch sự với anh ta cả.
Các đồng nghiệp đều cười, vỗ vai Cố Tịch, “Sao giờ mới tới?”. Cố Tịch cười, ậm ừ không đáp. Khó khăn lắm mới ngồi vào sô pha, tâm trạng căng thẳng giờ mới dần thả lỏng. Bây giờ cô nhìn gì cũng thấy mờ nhòa, khiến cho trái tim vẫn chưa thể yên được, phải nhanh chóng giải quyết vấn đề này.
Cố Tịch hét to vào tai Phương Phi, “Túi xách của tớ đâu?”. Trong túi cô đã để sẵn kính có gọng, cần phải đi bỏ kính sát tròng ra. Nhưng tiếng nhạc ồn ã khiến Phương Phi không nghe rõ, cô nàng hét to hỏi lại, “Cậu nói gì?”. Cố Tịch cao giọng hỏi thêm lần nữa, Phương Phi mới nghe rõ, quay sang chỉ vào một góc sô pha, “Đằng kia”. Cố Tịch đẩy Phương Phi, “Đi lấy giùm tớ”. Phương Phi đang định đứng lên thì bị Lưu Văn Long ngồi bên kia kéo lại, “Phi Phi cô định chạy đi đâu? Lúc nãy còn nợ chưa uống, đừng hòng chạy!”. Phương Phi vội cười giả lả, “Tôi có chạy đâu, tôi đi lấy túi giúp Tịch Tịch”. Lưu Văn Long vẫn cố chấp giữ chặt tay không buông, “Uống đã rồi nói”. Phương Phi quay lại cười ngại ngùng với Cố Tịch, “Tịch Tịch, đợi lát nhé”. Cố Tịch tuy cuống nhưng cũng không nỡ thúc giục.
Phương Phi cầm ly từ từ uống cạn, đặt ly xuống, cười mỉm rồi nói, “Được chưa?”. Lưu Văn Long vẫn ép, “Uống tiếp”. Vừa nói vừa rót rượu Tây vào ly của hai người. Phương Phi dở khóc dở cười giằng tay ra, “Tôi không chạy đâu, về ngay”. Lưu Văn Long kéo tay cô nàng, liếc nhìn Cố Tịch, “Để cô ấy tự đi”. Phương Phi kêu lên, “Này!”. Lưu Văn Long lại nhướng mày, không hề sợ hãi.
Cố Tịch đành vỗ vai Phi Phi, ra hiệu cho bạn chơi tiếp. Cô men theo khe hở giữa ghế ngồi và bàn uống nước để di chuyển từ từ ra góc sô pha, lục tìm túi mình trong đống đồ đạc. Cũng may mà tìm thấy, Cố Tịch xách túi, hét lên mấy tiếng với bạn, Phương Phi không nghe thấy nên cô đành tự mình đi tìm nhà vệ sinh.
Cố Tịch hỏi nhân viên phục vụ đứng gần rồi theo hướng anh ta chỉ, cô lần mò tới đó.
Khó khăn lắm mới men theo tường tìm thấy nhà vệ sinh, nhưng cô lại không dám vào thẳng bên trong. Cô bị cận nặng, bây giờ không phân biệt rõ bên nào là nhà vệ sinh nữ, bên nào là nhà vệ sinh nam. Cố Tịch cầm túi, đang định căn cứ vào người đi ra để phán đoán nên đi vào đâu. Nhưng mãi chẳng thấy ai, cô cuống lên, xích sang bên trái che mắt trái, mắt phải nhìn lên khung cửa, tốt, bên trái là nhà vệ sinh nam. Đúng lúc Cố Tịch xoay người đi về phía ngược lại thì lại thấy trong nhà vệ sinh có người bước ra. Cô ngẩn người, mặt vô duyên vô cớ đỏ bừng lên.
Cố Tịch thấy Vi Đào khi trông thấy cô cũng ngẩn ra, đang do dự không biết có nên mở lời không thì Vi Đào đã lên tiếng, “Bên này dành cho nam”. Cố Tịch nghe mà mặt đỏ lên như cà chua chín, quay đầu lao vào nhà vệ sinh nữ. Chẳng ngờ sàn nhà trước bệ rửa mặt lại có một vũng nước, cô trượt chân suýt thì ngã nhào. Cố Tịch sợ hãi hét lên, chụp lấy bệ rửa mặt, kinh hồn khiếp vía đứng vịn vào đó.
Mãi rồi mới nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, thấp thoáng còn có tiếng cười nho nhỏ, Cố Tịch ra sức nhắm chặt mắt, hôm nay rốt cuộc có đúng là sinh nhật cô không? Còn chuyện gì bi thảm hơn không? Làm ơn đến luôn đi, cô sắp điên rồi!
Cố Tịch đứng thẳng dậy, nhanh chóng rửa sạch tay bằng dung dịch rửa tay, lấy một hộp kính sát tròng trong túi ra, cẩn thận tháo kính bên mắt trái, sau đó nhỏ ít nước thuốc, mới cảm thấy mắt dễ chịu hơn. Cô đeo kính có gọng vào liền nhìn rõ thế giới. Cố Tịch ngắm mình trong gương, mặt đỏ bừng, lớp trang điểm đã nhạt hết. Cô thầm cười khổ, ngày cuối cùng của tuổi hai mươi bảy, cô chắc chắn phải là một người thê thảm nhất. Cô vỗ mạnh lên má, OK, cũng chẳng có gì ghê gớm cả, phấn chấn lên, phấn chấn lên!
Cố Tịch lôi hộp đồ trang điểm ra, nhanh chóng giặm lại phấn, vẽ lông mày, thoa son, nhìn chính mình đã trở lại tươi tỉnh trong gương, Cố Tịch cuối cùng cũng nở nụ cười tự tin, mỹ nữ, cố lên!
Cố Tịch đeo kính vào, trong lòng bình thản hơn nhiều. Cô về phòng, thấy Phương Phi vẫn đang so tài uống rượu với Lưu Văn Long, liền ngồi xuống cạnh họ. Phương Phi quay lại thấy cô đã thay kính thì ngẩn ra rồi cười, “Tịch Tịch, lại đây chơi cùng đi”. Vừa nói vừa đưa chiếc ly rỗng cho cô, định rót rượu. Cố Tịch nói không muốn uống, nhưng Lưu Văn Long đã giơ ly rượu của mình tới trước mặt cô, sau đó nâng ly. Phương Phi nhét ly vào tay cô, “Nào nào, hôm nay vui, nhất định phải ăn uống no say”. Cố Tịch liếc bạn, nếu là bình thường cô đương nhiên có thể ăn uống no say nhưng vì vừa nôn xong, nên chắc chắn lúc này không được. Tuy vậy, cô vẫn nâng ly lên uống cạn.
Phương Phi đòi Cố Tịch tham gia chơi đổ xúc xắc, Cố Tịch vội khoát tay, “Mọi người chơi đi”. Cô ngồi dựa vào sô pha, nhìn quanh phòng. Đám đồng nghiệp thường ngày chỉnh tề đứng đắn, dưới ánh đèn xanh đỏ đã tháo bỏ lớp ngụy trang, toàn tâm toàn ý chơi bời vui vẻ. Nhìn họ uốn éo, nhảy nhót sung sướng, Cố Tịch mỉm cười. Phương Phi thích kiểu náo nhiệt này, còn cô lại thích yên tĩnh hơn, nên những lúc như vậy chỉ khiến cô cảm thấy ồn ào khó chịu. Vậy là Cố Tịch cứ yên lặng ngồi đó, nhìn ngó xung quanh.
Ánh mắt bất ngờ chạm vào một ánh mắt khác, Cố Tịch thót tim, Vi Đào cùng Tổng giám đốc Mã ngồi ở một góc trong phòng, hai người đang trò chuyện say sưa, gương mặt Vi Đào luôn nở nụ cười nhẹ. Ánh mắt chạm nhau khi nãy như chỉ là tình cờ, vì cái nhìn của anh cuối cùng dừng ở ly rượu, nâng lên uống cạn.
Cố Tịch thu lại tầm mắt, nhìn rượu trên bàn, ngớ người, sau đó cầm ly của mình lên, cũng uống cạn. Mới nuốt hớp rượu cay nồng mát lạnh cuối cùng thì di động trong túi rung lên, cô đặt ly xuống, nhìn số điện thoại nhà nhấp nháy trên màn hình.
Cố Tịch cầm điện thoại bước nhanh ra khỏi phòng, đến hành lang, cô vội nghe máy.
“Tịch Tịch, sinh nhật vui vẻ”, giọng mẹ cô vang lên.
Cố Tịch thấy lòng ấm áp, cười nói, “Mẹ, cảm ơn mẹ, đã vất vả vì con”. Sinh nhật cô cũng là ngày mẹ cô khó nhọc nhất, mỗi năm vào lúc này cô đều gọi điện cảm ơn mẹ. Năm nay đúng tiệc tất niên, lại thêm một chuỗi những việc bất ngờ xảy ra, khiến cô suýt thì quên.
“Ngoan, sinh nhật vui không? Bên con sao ồn thế?” Giọng mẹ có vẻ nghi hoặc, muộn thế này rồi sao Tịch Tịch chưa về nhà.
“Mẹ, hôm nay công ty có tiệc tất niên, con chưa về nhà.” Cố Tịch rất thành thật với mẹ, hai người giống như chị em, chẳng việc gì là không nói được.
“Đừng uống rượu nhé, muộn quá về nhà một mình không an toàn, tìm bạn nam đồng nghiệp nào đáng tin cậy đưa con về”, mẹ dặn dò. Cố Tịch lè lưỡi, mẹ biết con gái thỉnh thoảng cũng uống chút rượu, nhưng không cho phép cô uống nhiều. Bên kia đầu dây bỗng có một giọng chen vào, “Bảo bạn trai nó đưa về là được”. Cố Tịch nghe ra là giọng của dì lớn, cuống lên, cô làm gì có bạn trai. Quả nhiên lập tức nghe thấy tiếng hét của mẹ và những bà dì khác, mẹ vội hỏi, “Tiểu Tịch, con có bạn trai hả?”. Cố Tịch vội phủ nhận, bà dì lớn chỉ thích nói bậy. Mẹ bình thường không có sở thích gì mà chỉ thích tụ tập họ hàng, mỗi cuối tuần thường thích gọi bà con đến nhà chơi mạt chược.
Mẹ lại nói, “Nếu con muốn yêu cũng không cần giấu gia đình, nhưng phải nhớ là không được tùy tiện đưa đàn ông về nhà”. Cố Tịch cầm điện thoại, mắt trợn trắng. Cái gì thế này? Bạn trai cô còn chẳng biết đang ở đâu, làm gì có đàn ông mà đưa về nhà. Bà dì lại ở bên kia la hét, như định giật điện thoại của mẹ, “Tiểu Tịch, khi nào đưa về nhà cho cả nhà xem nào”.
Cố Tịch bực bội kêu lên nho nhỏ, “Thật sự không có mà, dì đừng nói lung tung”. Bà dì không tin, “Dì tính rồi, năm nay con nhất định sẽ gặp bạch mã hoàng tử. Hê hê, đừng mắc cỡ”.
Cố Tịch trợn mắt, chỉ có thể tiếp tục biện bạch, “Không có thật mà”. Cô nghe mẹ đang tranh cãi với dì, “Có phải là có thật không, nếu có thì Tiểu Tịch chắc chắn sẽ nói với chị”. Bà dì không cam lòng, “Chị, lời em nói chị không tin sao, lần nào em bói mà chẳng chuẩn, năm nay nó chắc chắn sẽ gặp được một người đàn ông tốt”. Cố Tịch đỡ trán, trong lòng kêu gào, ngay đến gấu quần của đàn ông tốt cô còn chẳng thấy, bà dì lại dám nói là chuẩn! Bên kia điện thoại đã bị mẹ giật lại, “Tiểu Tịch, đàn ông tốt phải túm chặt”. Cố Tịch khóc không ra nước mắt, đành vâng dạ, sau đó lại nói vu vơ vài câu rồi vội cúp máy.
Đàn ông tốt, cô cũng muốn túm chặt. Nhưng đàn ông tốt nếu không phải đã kết hôn thì cũng đang nằm trong suy tính của mẹ, cô cho rằng mình chẳng nên nghĩ tới. Trong đầu bỗng hiện ra một đôi mắt đen, tim bất ngờ đập loạn, Cố Tịch vội lắc đầu, mày uống nhiều rồi, lại còn mê trai nữa. Không thể, không thể, Cố Tịch vừa kêu gào trong lòng, vừa về lại phòng.
Vừa vào phòng, ánh mắt bất giác quét về phía góc nào đó, người kia như cảm nhận được, từ từ ngẩng lên, ánh mắt nóng bỏng chiếu vào cô. Cố Tịch đứng bất động, ngày cuối cùng của tuổi hai mươi bảy, cô gặp được Vi Đào, nhưng anh là cấp trên của cô.


Chương 3: Điều kiện
Tuy tối qua ngủ rất muộn nhưng Cố Tịch vẫn thức dậy khi đồng hồ báo thức đổ chuông. Giờ cô không thích ngủ nướng, cũng không thích thu hẹp thời gian đi làm, giao thông ở thành phố W này thực sự khiến người ta bực bội. Nếu bỏ qua thời điểm bảy rưỡi sáng thì cô chắc chắn sẽ bước vào thời điểm phải lo lắng tắc đường. Đặc biệt là từ nhà tới công ty, ở tình huống bình thường chỉ cần bốn mươi phút, nhưng khi đang vội đi làm thì đừng mong gặp đèn xanh suốt đoạn đường, thường xuyên mất tới một tiếng đồng hồ, xe mới tới trạm dừng, rồi từ đó đi bộ vào công ty phải mất mười lăm phút nữa.
Cố Tịch vừa tốt nghiệp đã vào công ty hiện nay, một công ty con tại thành phố W của một doanh nghiệp về đồ uống nổi tiếng toàn quốc. Cô bắt đầu từ việc hành chính kinh doanh[1], qua hai năm cố gắng, đã trở thành chuyên viên kế hoạch.
[1] Hành chính kinh doanh: Người làm công việc này là nhân sự chính thức của công ty, hằng ngày quản lý nhân viên bán hàng, làm công tác hậu cần, hỗ trợ nhân viên bán hàng, đồng thời liên kết với các bộ phận khác trong công ty.
Khi vừa vào công ty, cô vẫn còn quen với cuộc sống sinh viên, thường xuyên không dậy sớm nổi, ngày nào cũng vội vàng bắt xe buýt. Kết quả sau khi xuống xe mới phát hiện ra chỉ còn chưa tới tám phút là phải có mặt ở công ty rồi. Nên lúc đó người đi đường sẽ nhìn thấy một mỹ nữ mặc đồ công sở, xách túi chạy như điên. Cố Tịch thường nghĩ, những ông bà chủ bán hàng trên con đường đó chắc đã quen với việc cô “bay qua” như thế, vì khi cô chạy như điên, vẻ mặt vẫn rất khao khát liếc nhìn cửa hàng bán đồ ăn sáng ven đường, cô chưa ăn gì mà. Khi cô thở hồng hộc vào tới công ty, bấm vào đồng hồ tính điểm chuyên cần, nhìn thấy đồng hồ vừa điểm tám giờ ba mươi phút, mới thở hổn hển lê xác vào văn phòng.
“Tịch Tịch, cậu càng lúc càng biết tranh thủ rồi.” Đây là ấn tượng đầu tiên của Phương Phi đối với cô. Phương Phi là người bản địa thành phố W, cô thường khuyên Cố Tịch dọn nhà, thuê một chỗ ở gần công ty. Tuy Cố Tịch lúc nào cũng than vãn chuyện bắt xe, nhưng nơi cô ở hiện nay là nhà thuê chung cùng bạn học, về sau người đó đi Thâm Quyến, nhà này chỉ còn một mình cô. Bà chủ nhà rất tốt với cô, không hề tăng tiền thuê, hơn nữa điều kiện sinh hoạt quanh đó cũng rất thuận lợi, chợ hay siêu thị đều có. Cố Tịch cảm thấy quen rồi nên không nỡ dọn đi.
Về sau Phương Phi hỏi cô tại sao không dậy sớm nổi? Cố Tịch mới nói rằng, buổi tối cô có rất nhiều việc. Mà cô lại là người tinh lực dồi dào, nên thường xuyên tới mười hai giờ vẫn chưa ngủ. Kết quả buổi sáng chỉ có thể nhờ đồng hồ báo thức gọi dậy, cuối cùng thực sự không ổn, cô mua ba cái đồng hồ báo thức mới tỉnh dậy nổi.
Cố Tịch thấy vẻ mặt kinh ngạc của Phương Phi là biết cô nàng hiểu lầm, chắc chắn cho rằng cô là “dạ nữ” có cuộc sống về đêm phong phú. Thực ra Cố Tịch là một “trạch nữ”[2] chính hiệu. Từ khi dì nói trước năm hai mươi bảy tuổi cô có yêu đương cũng không kết quả, cô không còn muốn thử nữa. Hơn nữa bắt đầu từ đại học cô đã tham gia diễn đàn mạng, quen rất nhiều bạn bè giỏi giang. Cố Tịch vì luyện khẩu ngữ tiếng Anh mà còn tham gia tổ chế tác phim trên diễn đàn, theo các tiền bối học cách làm phụ đề phim, sau đó cùng mọi người dịch phim Mỹ.
[2] Trạch nữ: Chỉ những cô gái từ nhỏ đã trầm tĩnh, không thích chỗ đông người, thường là con một, chịu sự quản giáo nghiêm ngặt của gia đình, đối với họ hàng thân thích hay bạn bè đều không có cảm tình gì đặc biệt. Những cô gái như vậy thường ngại giao tiếp với người bên ngoài, chỉ muốn ở trong nhà. Sau đó họ tìm được một số những người bạn trên mạng có cùng tư tưởng, sở thích… và kết giao, rồi từ đó thường xuyên trò chuyện trên mạng để trốn tránh sự thực, vì thế được gọi là “trạch nữ”.
Sau khi tham gia diễn đàn, cô mới nhận ra cuộc sống đại học của mình quá đủ đầy. Không chỉ vấn đề học hành có thể nhờ bạn bè giúp đỡ, mà trình độ khẩu ngữ cũng dần được nâng cao. Cố Tịch về sau còn tham gia tổ phát thanh truyền hình nội bộ của diễn đàn, đảm nhiệm vai trò phát thanh viên chương trình, cuối tuần lại chủ trì tiết mục cho các bạn trong diễn đàn.
Những thói quen đó kéo dài tới khi đi làm. Cho nên dù là Phương Phi, nếu muốn lôi Cố Tịch đi chơi, cũng phải hỏi trước xem cô có rảnh không, bởi vì Cố Tịch thường xuyên sắp xếp hoạt động cuối tuần dày đặc. Phương Phi thường oán trách cô bỏ rơi mình. Cố Tịch lại cười nói, chỉ cần cô rảnh thì nhất định sẽ cùng đi.
Cố Tịch đến công ty sớm năm phút, Phương Phi còn chưa tới. Cô dọn vệ sinh văn phòng xong mới cầm ly nước của mình và Phương Phi đến phòng lấy nước, định rửa ly.
Cố Tịch cầm ly nước đã được rửa sạch ra khỏi phòng lấy nước, vừa đúng lúc thấy thang máy mở cửa. Các đồng nghiệp lục tục kéo ra, cô mỉm cười chào họ, sau đó thấy Phương Phi đứng phía sau. Phương Phi vừa thấy cô là cười toe toét bước tới choàng tay ôm, “Tịch Tịch, cậu tốt thật”. Cố Tịch mỉm cười cùng bạn vào văn phòng.
“Tối qua cậu sao vậy?”, Phương Phi vừa đặt túi xuống vừa hỏi Cố Tịch. Bàn làm việc của họ liền nhau nhưng ở giữa lại có vách ngăn, hai người thường ghé đầu vào vách ngăn đó nói chuyện. Tối qua Cố Tịch trên đường về nhà cứ im lặng, Phương Phi ngại có người bên cạnh nên cũng không hỏi.
“Hơi khó chịu”, Cố Tịch vừa khẽ nói vừa ngồi vào chỗ. Tối qua Lưu Văn Long cứ bám dính đòi đưa Phương Phi về, cuối cùng Phương Phi kiên quyết đòi Cố Tịch đi chung taxi với họ, đưa Cố Tịch về nhà trước.
“Không sao chứ?”, Phương Phi lo lắng thò cổ qua vách ngăn nhìn Cố Tịch. Cô nở nụ cười tươi, “Ổn rồi”. Phương Phi cười rồi ngồi xuống, “Tớ thấy cả tối qua mặt cậu cứ đỏ bừng, còn tưởng cậu uống say chứ”. Nhắc đến đỏ mặt là Cố Tịch lại bất giác nhớ đến chuyện xấu hôm qua, gò má nóng lên. Cô lấy trà trong ngăn kéo ra uống, bỏ ít trà hoa hồng vào ly của mình và Phương Phi, sau đó rót nước sôi rồi mới đưa cho Phương Phi.
Phương Phi đưa ly trà lên mũi, hít sâu một hơi, gương mặt mê đắm lim dim mắt, sau đó làm ra vẻ bí ẩn, vẫy tay gọi Cố Tịch nhoài người lại, rồi liếc nhìn các đồng nghiệp khác, mọi người đang mở máy tính.
“Tớ nghe có tin đồn này”, Phương Phi thì thào bên tai Cố Tịch. Cố Tịch nghĩ thầm lần này lại là tin đồn về ai đây? Phương Phi cứ như phóng viên giải trí trong công ty, tin tức lớn nhỏ gì cũng không qua khỏi tai mắt của cô nàng. Nhưng đây cũng có nghĩa là mối quan hệ của Phương Phi rộng hơn Cố Tịch.
“Phó tổng mới tới…”, Phương Phi cố ý ngập ngừng, Cố Tịch vừa nghe bạn nhắc đến người đó là tim thắt lại, trong đầu bất giác xuất hiện một đôi mắt đen nhánh. Phương Phi liếc nhìn các đồng nghiệp khác, giọng càng khẽ hơn, “Anh ấy thực ra… rất có…”, Phương Phi chưa nói xong thì bị giọng nói của Trưởng phòng Tống Huệ Liên ngắt lời.
“Sao còn đờ ra đó? Tiểu Vu, chẳng phải bảo cô thông báo mọi người đi họp sao?” Giọng the thé chói tai của Tống Huệ Liên vang lên, mọi người biết ngay tâm trạng cô ta hôm nay có vẻ không vui. Vu Cầm bị chỉ tên vội vàng rời khỏi chỗ ngồi đến trước mặt Tống Huệ Liên, lúng túng nói, “Tôi… tôi đang chuẩn bị gọi mọi người đây”. Sắc mặt Tống Huệ Liên u ám liếc nhìn Vu Cầm, “Mau đi đi, Tổng giám đốc Mã mở cuộc họp”.
Mọi người vội theo Tống Huệ Liên ra khỏi văn phòng, Cố Tịch kéo Phương Phi, ra hiệu là chuyện lúc nãy mới nói được một nửa. Phương Phi nhăn mày, bà cô kia nổi giận, còn nói gì nữa? Muốn chết hả? Cố Tịch đành để Phương Phi kéo vào phòng họp.
Vừa vào phòng đã thấy Tổng giám đốc Mã và Vi Đào đứng ngay đầu. Cố Tịch vội cụp mắt, không dám nhìn, chỉ sợ Vi Đào thấy mình. Cô kéo Phương Phi đến hàng ghế cuối cùng trong phòng họp, Phương Phi thắc mắc hỏi, “Đứng sau thế này làm sao thấy?”. Cố Tịch cười khan, thì thào, “Tan họp dễ chuồn”. Phương Phi trừng mắt, không nói gì nữa.
Lát sau, Mã Sở Vân bắt đầu nói. Đầu tiên là chính thức giới thiệu với mọi người Phó Tổng giám đốc Vi Đào mới tới, hóa ra Vi Đào là từ tổng bộ phái đến. Mã Sở Vân không nói rõ Vi Đào phụ trách gì ở tổng bộ, chỉ không ngừng khen ngợi anh trẻ tuổi giỏi giang, năng lực xuất chúng, tin rằng anh đến đây chắc chắn sẽ mang đến luồng khí mới cho công ty. Mã Sở Vân dừng lời, Vi Đào chào hỏi mọi người ngắn gọn, sau đó khiêm tốn nói mong mọi người cùng đoàn kết để hoàn thành nhiệm vụ toàn năm của công ty.
Vài nhân viên hôm qua không đi bar, sáng nay lần đầu gặp Vi Đào, thấy anh trẻ như thế đã được bổ làm phó tổng công ty con thì trong lòng không tránh khỏi nghi ngại, nhưng cũng chẳng dám nói. Cố Tịch nghe phía sau có đồng nghiệp bàn luận nhỏ rằng Vi Đào có thế lực nào đó sau lưng, trông anh có vẻ chưa quá ba mươi, có lẽ cũng chưa làm ở tổng công ty được mấy năm mà đã trở thành phó tổng công ty con. Cố Tịch len lén nhìn người đang nói đó, hóa ra là hai chủ quản[3] của phòng Ngoại giao, tuổi tác ước chừng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, vào công ty đã trên năm năm, đến nay ngay cả chức trưởng phòng cũng chưa đụng được tới. Họ thấy Vi Đào như vậy, đương nhiên không vui rồi.
[3] Chủ quản: Tại Trung Quốc, chủ quản là một chức danh, chỉ những người có vai trò quản lý chính trong một nghiệp vụ chuyên môn, một đơn vị, khu vực nào đó.
Cố Tịch nhớ đến lời Phương Phi ban sáng, khe khẽ kéo bạn. Phương Phi đang nhìn chằm chằm bục nói chuyện, bị cô kéo thì quay phắt lại, “Sao vậy?”. Phương Phi nhất thời không chú ý, giọng không hạ thấp nên mọi người nghe thấy đều quay lại nhìn họ. Cố Tịch vội kéo tay Phương Phi, Phương Phi cũng nhận ra mình hơi lớn tiếng nên vội cau mày nhìn Cố Tịch.
Cố Tịch thấy mọi người đều quay lên phía trước rồi, mới lén áp sát Phương Phi, hỏi nhỏ, “Lời cậu nói ban sáng là ý gì?”. Phương Phi nghe thấy, ánh mắt nhìn lên bục phía trên, Vi Đào đứng cạnh Mã Sở Vân, tỏ vẻ khiêm tốn bình thản, trông như một nhân viên mới vào, nhưng từ anh lại toát ra một sự tự tin khiến người ta khó có thể phớt lờ. Phương Phi nhướng khóe môi, thì thầm vào tai Cố Tịch, “Cậu biết Vi Đào gốc gác thế nào không?”.
Cố Tịch thấy tim khựng lại, Vi Đào lẽ nào là “hoàng thân quốc thích”? Tổng công ty ở thành phố M phía Bắc, những lãnh đạo cấp cao được điều đến các công ty con đều là người thành phố M, nên nhân viên cấp dưới thường nói đùa tổng công ty là nơi sản xuất người, ngoài năng lực ra còn có một thứ không thể thiếu, đó chính là huyết thống. Người thành phố M từ tổng bộ phái xuống hoặc tuyển dụng chính là những người được gọi là có “huyết thống”. Còn những người bản địa được tuyển dụng hoặc không phải người thành phố M như họ muốn trèo lên vị trí cấp cao ở công ty thì đúng là khó hơn cả chữ “Khó”.
Cố Tịch đưa ánh mắt dò hỏi nhìn Phương Phi, cô nàng nở nụ cười thần bí, “Anh ấy là em trai của Giám đốc Lưu”. Cố Tịch ngẩn người, đôi mắt mở to kinh ngạc nhìn Vi Đào trên kia. Giám đốc Lưu? Chắc không phải là Lưu Chính Cương, giám đốc phụ trách kinh doanh toàn quốc của tập đoàn chứ? Anh ta… anh ta là người có thể khiến Tổng giám đốc Mã bị đình chỉ công tác!
Cố Tịch đờ đẫn nhìn sang Phương Phi, lẩm bẩm, “Công ty chúng ta có mấy đại boss họ Lưu?”. Phương Phi trừng mắt nhìn cô, cậu nói thử xem? Cố Tịch cuối cùng tỉnh ngộ trong cái lườm bực bội của bạn, hình như… hình như chỉ có một.
Cố Tịch ngơ ngẩn nhìn bóng dáng Vi Đào trên kia, lòng thầm kêu khổ, sao xe nào cô không ngồi mà lại ngồi đúng xe của phó tổng cơ chứ! Bây giờ chỉ mong Vi Đào không còn ấn tượng gì với chuyện tối qua thôi.


Chương 4: Đùa giỡn
Vừa tan họp, Cố Tịch liền kéo Phương Phi về văn phòng. Hai người mới ngồi xuống thì Cố Tịch đã gửi tin nhắn QQ[1] cho Phương Phi.
[1] QQ: Là phần mềm chat thông dụng của Trung Quốc, giống như Yahoo.
“Tin này cậu nghe từ đâu thế? Có thật không?”
“Thật hơn cả thật”, Phương Phi thề thốt.
“Nhưng Vi… là họ Vi…”, nếu Vi Đào là em trai của Lưu Chính Cương thì tại sao lại mang họ Vi?
“Nghe nói Phó tổng Vi theo họ mẹ”, ngừng lại rồi cô nàng mới nói tiếp, “Tớ nghe Điền Lệ nói”.
Cố Tịch nghe mà ngẩn người.
Điền Lệ, cô đã từng nghe nhắc, cô ta là nhân viên lâu năm của công ty chi nhánh thành phố W. Ban đầu khi công ty này thành lập, Lưu Chính Cương là Tổng giám đốc nhiệm kỳ đầu tiên. Điền Lệ thuộc lứa nhân viên sớm nhất, khi đó cô ta là nhân viên hành chính kinh doanh của Tổng giám đốc Lưu. Về sau Lưu Chính Cương đạt thành tích siêu việt ở thành phố W, được tổng bộ cất nhắc thành giám đốc kinh doanh của tập đoàn. Vị trí của Lưu Chính Cương được một giám đốc kinh doanh cấp dưới tiếp nhận, người đó chính là Mã Sở Vân. Điền Lệ đương nhiên trở thành nhân viên của ông Mã, nhưng tính khí của cô ta không hợp với ông Mã, lại thêm ỷ lại vào ấn tượng tốt đẹp Lưu Chính Cương dành cho mình nên căn bản cô ta không nể mặt ông Mã chút nào. Cuối cùng Mã Sở Vân muốn đụng đến người của Điền Lệ, nên cô ta đã chạy về chỗ Lưu Chính Cương làm trợ lý kinh doanh của tổng công ty.
Phương Phi vào công ty muộn hơn Điền Lệ, nhưng quan hệ với Điền Lệ thì rất tốt. Hai người đến giờ vẫn giữ liên lạc, mỗi lần Điền Lệ về W, họ nhất định phải gặp nhau ăn cơm. Nên nếu lời này chính do Điền Lệ nói thì chắc là thật.
Cố Tịch lại hỏi, “Phó tổng Vi làm gì ở tổng công ty?”.
Phương Phi nói cô cũng không rõ, chỉ hỏi qua loa, nghe bảo Vi Đào phụ trách sản xuất ở tổng công ty, vào làm việc cũng chưa lâu. Phương Phi cuối cùng cười có vẻ ẩn ý sâu xa, “Vừa nhìn Vi Đào đã biết sẽ không ở lại công ty con này lâu đâu, chắc chắn là tổng bộ điều xuống để bồi dưỡng, chuẩn bị cho sau này làm Tổng giám đốc công ty con”.
Cố Tịch ngẫm nghĩ rồi gửi một biểu cảm mặt cười gật gù. Phải, người có thế lực như vậy sao chịu ở dưới người khác, phó tổng công ty con chỉ là bước đệm của người ta thôi. Cũng đúng, như thế cô cũng không cần quá để tâm chuyện mất mặt trước người ta nữa. Nghĩ xong, Cố Tịch không còn thấy áy náy, yên tâm bắt đầu công việc buổi sáng.
Cả buổi sáng, Cố Tịch cùng người phụ trách phòng Nghiệp vụ lập phương án hoạt động thúc đẩy kinh doanh. Làm cả buổi trời, cô sắp bị nhân viên nghiệp vụ quay như chong chóng, khó khăn lắm mới chịu đựng đến giờ nghỉ trưa. Phương Phi đẩy nhân viên nghiệp vụ đứng cạnh Cố Tịch ra, ấn tập văn kiện trên tay Cố Tịch xuống, trợn tròn mắt hỏi đám nhân viên: “Có chịu để cho người ta ăn cơm hay không?”.
Đám nhân viên đó thấy bộ dạng hung dữ của Phương Phi thì cười hi hi nhường đường, “Đừng cuống, trưa nay bọn tôi mời”. Phương Phi đúng là có lúc dữ tợn, nhưng thật ra các đồng nghiệp nam lại rất vui được quen biết cô, vì bọn họ đều thích tính cách phóng khoáng vui vẻ của cô.
Phương Phi nheo mắt, “Xin lỗi nhé, mỹ nữ có hẹn rồi”, nói xong kéo Cố Tịch ra ngoài.
Do công ty nằm trong tòa nhà văn phòng tráng lệ ở khu vực phồn hoa nhất, xung quanh có rất nhiều các quán ăn bình dân, trung và cao cấp, nên giờ cơm trưa, Phương Phi và Cố Tịch thường ăn tại cửa hàng ăn nhanh ngay gần đó. Hai người lại là người thích ăn, đã ăn hết một vòng quanh công ty rồi, gần đây thường xuyên ăn lần lượt ở mấy quán quen.
Trưa nay hai người đến Lam Đình Các ăn hai phần đơn giản. Giờ cơm trưa, Phương Phi lại kể cho Cố Tịch tin tức liên quan tới Vi Đào mà cô nghe ngóng được. Cố Tịch dần dần hiểu ra, Vi Đào và ông Mã đã quen nhau từ lâu, thậm chí khi Mã Sở Vân đến tổng bộ họp đều đi cùng Vi Đào. Còn Mã Sở Vân khách sáo như vậy với Vi Đào, có lẽ là vì nể mặt Lưu Chính Cương. Chẳng trách Lưu Chính Cương mỗi lần tới W đều khen ngợi Mã Sở Vân.
Phương Phi bảo Vi Đào ở tổng công ty là một “chàng trai vàng” độc thân, những cô nàng chưa chồng ở tổng bộ đều mê mẩn anh. Nhưng nghe nói Vi Đào rất lạnh lùng, anh và Lạc Tịnh, con gái của Chủ tịch tập đoàn Lạc Trường Thanh khá thân với nhau. Hơn nữa Chủ tịch Lạc cũng rất vừa ý Vi Đào, nên mới để người vào công ty chưa đầy hai năm như anh đến thành phố W - nơi đứng đầu về kinh doanh trong toàn quốc - làm phó tổng, bước tiếp theo chắc chắn sẽ chọn làm Tổng giám đốc ở một trong những thành phố cấp một.
Cố Tịch yên lặng vừa nghe vừa ăn, cuối cùng cười khẽ, “Sao cậu nghe ngóng rõ thế? Lẽ nào cậu cũng thích anh ấy?”.
“Vốn dĩ anh ấy đẹp trai như vậy, tớ đúng là có suy nghĩ đó. Nhưng cậu cũng nghe thấy đấy, người ta đã có nơi có chốn rồi, chúng ta còn bon chen làm gì. Nhưng những chuyện tớ kể cậu nghe, đừng nói ai biết nhé.” Phương Phi nuốt một thìa cơm chiên rồi chớp mắt, “Thực ra, tớ biết đã có người động lòng muốn hành động rồi”.
Cố Tịch nhìn vẻ mặt cười gian tà của Phương Phi, hỏi tới, “Ai?”.
Phương Phi cười, “Hoàng Linh phòng Nhân sự”. Cố Tịch ngẩn người, không thể nào. Hoàng Linh xưa nay tự cao tự đại, mấy đồng nghiệp nam trong công ty theo đuổi đều bị cô ta xì mũi cho văng trở lại. Hoàng Linh chẳng phải từng nói ghét nhất chuyện thỏ ăn cỏ gần hang hay sao? Lần này sao lại…
Phương Phi nhận ra sự ngờ vực của Cố Tịch, “Tớ đã nói rồi, cô ta giả vờ giả vịt thôi. Gì mà không chơi trò yêu đương trong công ty, đó là do cô ta chưa tìm ra người hợp mắt, Vi Đào vừa xuất hiện thì cô ta lập tức choáng váng. Xì, chắc chắn cô ta đã nghe ngóng được lai lịch của Vi Đào từ Vương Nghiên rồi, nếu không thì cái mũi hếch của cô ta có cụp xuống được không?”. Phương Phi không thích Hoàng Linh, cứ nói cô ta giả vờ giả vịt. Hơn nữa có mấy lần vì chuyện nghỉ phép mà hai người còn đụng độ nhau.
Cố Tịch cười khẽ, “Kệ người ta đi”. Hoàng Linh vốn rất thực tế, thấy người đàn ông thích hợp thì làm sao bỏ qua được.
Hai người ăn xong ra ngoài, chầm chậm đi về công ty.
Cố Tịch vừa đi vừa thấy dạ dày cồn cào, cô nén cảm giác khó chịu lại, đi cùng Phương Phi. Nhưng vừa vào đại sảnh tòa nhà, máy điều hòa phả hơi nóng khiến cô càng khó chịu hơn, cô vuốt vuốt ngực, nuốt xuống.
Lúc đợi thang máy, Phương Phi nhận ra cô khó chịu, hỏi vẻ quan tâm: “Sao vậy?”.
Cố Tịch lắc đầu, “Dạ dày khó chịu”.
Thang máy đến, hai người vào trong, bấm tầng của công ty. Cả hai dựa vào vách thang máy, trò chuyện vu vơ.
Cố Tịch cố gắng vuốt ngực, nhưng thang máy càng lên cao thì cơn cồn cào trong dạ dày càng tăng lên. Cố Tịch cuối cùng không nhịn nổi nôn khan mấy tiếng, ngước lên thấy vẻ mặt kinh ngạc của bạn, cô đành cố hít thở, nhún vai.
Có lẽ buổi trưa ăn cơm trộn hải sản nên cơn khó chịu của Cố Tịch càng lúc càng dữ dội. Cô gắng gượng nôn ra, nhưng không biết rằng bộ dạng đó rất giống một thai phụ đang nôn khan.
Sau ba lần như vậy, Phương Phi cuối cùng không kìm được quay sang nhìn, quan sát mặt và bụng cô vài lần rồi đưa tay ra ấn vào bụng dưới của cô, “Khai thật đi, mấy tháng rồi?”. Cố Tịch dở khóc dở cười gạt nhẹ tay bạn ra, “Đừng đùa”.
Phương Phi cười, càng đùa dai, đặt tay lên bụng Cố Tịch, tay kia vòng qua cổ cô, “Em gái, cả chị mà cũng giấu à, mau khai thật, mấy tháng rồi?”. Phương Phi đùa quá trớn, giọng cũng cao lên mấy nốt.
Không thể trùng hợp hơn, lúc Phương Phi nói câu đó, cửa thang máy dừng lại rồi mở ra ở một tầng lầu nào đó. Một người đàn ông bước vào, người đó liếc nhìn Phương Phi và Cố Tịch đang trong tư thế mờ ám rồi nhanh chóng cụp mắt xuống.
Cố Tịch bị Phương Phi vít cổ mà buồn cười quá, muốn kéo tay bạn ra nhưng Phương Phi không cho cô chạy trốn. Cố Tịch đành vừa cười vừa thì thào đáp: “Ba tháng rồi”. Phương Phi nghe vậy liền buông tay ra, dựa vào vách thang máy cười ha hả. Cố Tịch trừng mắt nhìn bạn, định trách móc nhưng cơn khó chịu trong dạ dày lại dâng lên tới cổ, khiến cô ho vài tiếng.
Cố Tịch thấy người đàn ông vốn dĩ quay mặt ra cửa thang máy bây giờ lại quay lại nhìn mình, sau đó mới ngoảnh đi. Cô ngượng ngùng nhìn Phương Phi, nhưng lại thấy cô nàng đang bịt miệng, cong lưng cười rất khoa trương.
Người đàn ông đó ra khỏi thang máy trước họ một tầng. Không biết có phải Cố Tịch hơi nhạy cảm không mà cô nhìn thấy anh ta sau khi ra khỏi thang máy còn cố tình quay lại nhìn cô một lúc, đến tận khi thang máy đóng lại. Cố Tịch lạ lùng nhìn anh ta biến mất, sau đó thẹn quá hóa giận lao vào Phương Phi, vừa nhéo eo bạn vừa trách móc, “Cậu nói bậy gì thế?”.
Phương Phi vừa cười né tránh vừa nhìn bụng Cố Tịch, “Vốn là thế mà, cậu thế này rõ ràng là có thai ba tháng rồi”. Cố Tịch càng xấu hổ la oai oái, bịt miệng Phương Phi không cho nói tiếp, “Tớ ăn nhiều thôi mà!”.
“Ding!”, thang máy mở ra. Phương Phi chạy nhanh ra ngoài, Cố Tịch giậm chân đuổi theo.
Cố Tịch và Phương Phi cười nói về lại văn phòng. Phòng Kế hoạch nằm phía trong cùng của tầng này, mỗi lần họ đều phải đi ngang hành lang rất dài mới về đến văn phòng.
Cố Tịch nhìn thấy đầu hành lang bên kia có đám người đứng trước cửa thì nhìn Phương Phi vẻ kỳ quặc. Phương Phi cũng nhún vai, không biết là chuyện gì.
Cố Tịch và Phương Phi bước đến mới thấy rõ, thì ra đám người đó là nhân viên phòng Kinh doanh. Phương Phi tò mò kéo một người ra hỏi, “Đang làm gì thế?”.
“Sắp xếp phòng làm việc”, một nhân viên nói.
“Ai ngồi đây?”, Phương Phi nhìn xuyên qua cửa kính vào trong, ở đây từng là văn phòng của Mã Sở Vân. Về sau ông ta đổi sang phòng khác lớn hơn nên ở đây chỉ để trống.
“Phó tổng Vi”, nhân viên kia đầu không ngẩng lên, khệ nệ vác ghế vào trong.
Phương Phi và Cố Tịch nhìn nhau, Vi Đào muốn ngồi đây? Hai người thè lưỡi rồi đi vào trong, thi thoảng quay lại nhìn, Phó tổng Vi sao lại muốn sắp xếp văn phòng ở đây? Thế chẳng phải họ ra ra vào vào đều phải đi qua văn phòng của anh hay sao?
Ðề tài đã khoá

Tags
tiểu thuyết xem như anh lợi hại đồ xấu xa, tieu thuyet xem nhu anh loi hai do xau xa, truyện xem như anh lợi hại đồ xấu xa, truyen xem nhu anh loi hai do xau xa, xem nhu anh loi hai do xau xa, xem như anh lợi hại đồ xấu xa
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài





© Copyright 2013 Tuthienbao.com- Diễn đàn giải trí TTB -Diễn đàn chúng tôi không cung cấp chức năng đăng ký thành viên để viết bài hay bình luận - Nếu có khiếu nại chung tôi sẽ xử lý
Website đang trong quá trình xin giấy phép của Bộ thông tin và truyền thông

kpop,running man,Truyen tinh cam,truyen teen hay,truyen tranh,truyen tieu thuyet hay tinh cam,ebook,ebook ngon tinh,tieu thuyet hay, van hoc lop 5,van hoc lop 6,van hoc lop 7,van hoc lop 8,van hoc lop 9,van hoc lop 10,van hoc lop 11,van hoc lop 12