๑๑۩۞۩๑๑...TuThienBao.Com...๑๑۩۞۩๑๑

Go Back   ๑๑۩۞۩๑๑...TuThienBao.Com...๑๑۩۞۩๑๑ > III - ♥ Góc Của Bạn ♥ > 14 - CLBTruyện - Thơ > [Truyện] Tiểu Thuyết Hay Tình Cảm


Tìm kiếm chủ đề bài viết ở đây trước khi hỏi TTB -Tìm bằng tiếng việt có dấu càng chính xác-Ví Dụ:Đánh vào Hwang mi ri để tìm truyện tác giả này
$$**=====Danh Sách Truyện=====**$$ $$**=====Truyện Tranh Mới Đang Update=====**$$
Danh Sách Toàn Bộ Truyện Tại TTB

Trả lời
  #1  
01-04-2012, 04:37 PM
Thất Tiên Nữ's Avatar
Thất Tiên Nữ Thất Tiên Nữ is offline
Ngọc Diện Hồ Ly
Cấp bậc: 8
Tên thật: Võ Ngọc Linh
Tuổi: 19

Thanks: 3
Thanked 18 Times in 18 Posts
Default Truyện tiểu thuyết Nữ tướng quân đấu trí cùng Tam vương gia (Cuộc chiến giành hồng nhan đại hán) - Full ( Tác giả: Ma Nữ Ân Ân)

View more latest threads same category:

BÁO LỖI BÀI VIẾT - GÓP Ý HAY KHIẾU NẠI PHÀN NÀN DỊCH VỤ
GỬI CHO TTB NGAY BẰNG CÁCH CLICK VÀO ĐÂY







Uy Thất Thất là nữ thừa kế của một đại gia tài , nàng bị mẹ kế của mình mua chuộc Thailand dược quỷ bà bà hạ hai cái cổ thuật.


Cổ thứ nhất: xuyên không cổ :đưa đến thời đại rối loạn, vĩnh viễn không thể phá giải……


Cổ thứ hai: dung mạo cổ : bộ dạng xấu xí, chỉ có nam nhân mới có thể phá giải. . . . . .


Uy Thất Thất nghĩ vô số biện pháp để trở về hiện đại . Nhưng tất cả lại đảo ngược để nàng trở thành đại hán nữ tướng quân lừng danh . Để nàng gặp phải Tam vương gia anh tuấn đầy cơ trí …….


Hoàng thượng trêu đùa Tam vương gia nên tứ hôn nữ nhân xấu xí cho chàng. Làm chàng bị thiên hạ chê cười khi cưới phải đệ nhất xú nữ ……



Chương 1: Lời nguyền tai hại đến từ Thái Lan
Nếu nhấp vào nút xem tiếp mà xem được vui lòng chuyển qua trình duyệt Explorer 7 trở lên hoặc cài đặt lại Firefox và Chome nếu trình duyệt lỗi

Nữ thừa kế duy nhất đống tài sản kếch xù của Uy Thị, Uy Thất Thất 17 tuổi vẫn luôn có một giấc mộng ngọt ngào nhưng cũng không kém phần hãi hùng.


Hãi hùng vì: trong mộng có vô số sâu bọ màu vàng lúc nhúc bò về phía cô, leo lên cơ thể cô, cắn khuôn mặt cô rồi chui vào da thịt cô, khiến cô đau đớn không sao chịu nổi…


Ngọt ngào vì: có một chàng trai vóc người cao lớn đột nhiên xuất hiện, ôm lấy cô, sau đó bọn họ quấn quýt si mê trên sa mạc mênh mông hoang vắng, những cái vuốt ve âu yếm, lẫn những nụ hôn nồng nhiệt nóng bỏng, cùng với cơn sóng tình cuộn trào mãnh liệt…


Hãi hùng, ngọt ngào không ngừng đan xen, khiến mỗi lần trước lúc đi ngủ, cô vừa lo lắng lại vừa chờ mong, Thất Thất không biết nó có ý nghĩa gì, song đó chính là một lời nguyền tai hại đến từ Thái Lan...


……………………


Ở thôn “Hạ Giáng Đầu” nổi tiếng Thái Lan, bà lão Thảo Quỷ đã ngoài lục tuần nghênh đón một người phụ nữ Trung Quốc hơn 50 tuổi có mái tóc dài đầy vẻ quyến rũ.


Trong bộ dụng cụ có một đàn trùng độc màu vàng đương ngọ nguậy khiến người ta buồn nôn kinh tởm, bà lão Thảo Quỷ gắp một con sâu độc ra, vươn tay về phía người phụ nữ tóc dài ăn mặc quyến rũ đứng bên cạnh.


“Con sâu này, có thể sử dụng những thứ bên mình để hấp thu năng lượng vũ trụ, làm vậy việc mới thành. Bà Uy, máu cô gái kia mà tôi cần, đã mang đến chưa?”


“Ở trong này!” Người phụ nữ thần bí lấy một chiếc lọ nhỏ ra đưa cho bà lão Thảo Quỷ, bà lão Thảo Quỷ liếc nhìn lọ nhỏ, bật cười nham hiểm.


“Không tính sai đâu, đưa đi rồi đừng hòng quay về được!”


“Đưa đi xa một chút, tôi rất hận con bé đó! Hãy biến tất cả may mắn của nó thành bất hạnh, tốt nhất là đến thời đại chiến tranh liên miên!”


Bà lão Thảo Quỷ liếc nhìn người phụ nữ kia “Năm mươi vạn có mang đến không?”


“Mang đến rồi. Bà lão Thảo Quỷ, tôi không muốn để nó được sống thoải mái ở thời đại kia, có biện pháp nào làm thêm một đạo cổ không?”


“Có rất nhiều cổ. Đối với một cô gái mà nói, đau khổ nhất là việc gì?”


Người phụ nữ kia đăm chiêu suy tư xoa mặt, bỗng nở nụ cười tà ác “Dung mạo…”


“Thêm năm mươi vạn nữa!” Bà lão Thảo Quỷ chìa tay ra.


“Tôi sẽ đưa cho bà, chỉ cần bà làm thật tốt!”


Người phụ nữ kia nhìn đám trùng độc lúc nhúc trong bộ dụng cụ, không an tâm hỏi: “Loại trùng độc này sẽ không chết giữa chừng để nó có cơ hội quay về đây chứ?”


Bà lão Thảo Quỷ nhổ ngụm nước miếng bôi vẽ trên mặt đất những hình thù gớm ghiếc: “Không đâu, nhưng dung mạo cổ có cách phá giải!”


Người phụ nữ kia nghe thế liền nôn nóng “Có cách phá giải?”


“Đúng, nếu không may có người yêu cô ta, và cô ta trao đêm đầu tiên của mình cho người đó thì dung mạo cổ sẽ được hoá giải hoàn toàn!”


“Ha ha! Một người con gái không có dung mạo thì làm sao có người yêu nó chứ, đúng là người điên nằm mộng!” Người phụ nữ kia rút một phong bì tiền dày cộp từ trong túi da “Hãy dùng cả hai loại cổ đó! Tôi muốn nó vĩnh viễn biến mất khỏi đây, và phải sống trong đau khổ nữa…”


Người phụ nữ kia dán mắt nhìn hai con trùng độc gớm ghiếc trong bộ dụng cụ, không khỏi cười lớn trong lòng, Uy Thất Thất, nếu có trách thì trách mày là người thừa kế duy nhất của Uy gia, tao chỉ là mẹ kế của mày mà thôi, tao phải giành lại quyền lực cho con gái tao…


Muốn xem các bài viết khác Tập khác cùng chuyên mục này không biết thì click vào đây:
(Tìm kiếm bài viết ở khung search màu xanh phía trên nhanh nhất)
|||||||||||| Hãy Like -Nhấp vào theo dõi để theo dõi đầy đủ thông tin bài trên facebook và bình luận báo lỗi ở dưới ||||||||||||

thay đổi nội dung bởi: sweet_love, 28-06-2013 lúc 06:15 AM
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
01-04-2012, 04:39 PM
Thất Tiên Nữ's Avatar
Thất Tiên Nữ Thất Tiên Nữ is offline
Ngọc Diện Hồ Ly
Cấp bậc: 8
Tên thật: Võ Ngọc Linh
Tuổi: 19

Thanks: 3
Thanked 18 Times in 18 Posts
Default



Chương 2 -> 5
Nếu nhấp vào nút xem tiếp mà xem được vui lòng chuyển qua trình duyệt Explorer 7 trở lên hoặc cài đặt lại Firefox và Chome nếu trình duyệt lỗi

Chương 2: Xuyên không cổ
Họ tên: Uy Thất Thất
Tuổi: vừa tròn 17 tuổi
Ngoại hình: tóc ngắn, cao 1m69, thích mặc áo phông, quần jean, đi giày sneakers đế cao, thích có nhiều tạo hình phong cách…
Nghề nghiệp: học sinh năm thứ ba trường trung học nữ sinh Huyền Đức
Tính cách: hoạt bát hiếu động, mạnh mẽ thiện chiến, thích bênh vực kẻ yếu.
Sở trường: giỏi Tán Đả (*), từng nhiều lần đoạt giải quán quân Tán Đả, thích rock and roll.
(*) Tán Đả (Tán thủ, đối kháng): một nội dung của bộ môn Wushu
Thân phận: nữ thừa kế duy nhất của tập đoàn Uy Thị, “chị cả” của trường Huyền Đức.
Châm ngôn cửa miệng: Xưa có hiệp nữ, nay có Uy Thất Thất.

……….

“Đừng xem nữa, Uy Thất Thất đến kìa…”



Phía ngoài cổng trường nữ sinh Huyền Đức, có vài nam sinh vội giấu bản giới thiệu vắn tắt về Uy Thất Thất trong tay ra sau lưng, chen lấn xô đẩy nhau, biểu cảm khát khao mong ngóng trông về phía cổng trường.



Hơn chục nữ sinh cười nói vui vẻ bước ra khỏi vườn trường, dẫn đầu là một cô gái dáng người cao gầy, dung mạo xinh đẹp, nước da trắng ngần, đôi mắt to tròn long lanh tươi cười như hoa, chiếc mũi cân đối, đôi môi đỏ mọng, vừa nhìn đã khiến cho người ta yêu thích.



Đó chính là Uy Thất Thất, “chị cả” của trường Huyền Đức, duyên dáng yêu kiều, được hầu hết học sinh trong trường sùng bái, đương là thời điểm tan trường cùng bạn học.



“Thất Thất, lại có người mến mộ kìa…” Phía sau có cô bạn đẩy Uy Thất Thất một cái. Ánh mắt Thất Thất lập tức cảnh giác nhìn về phía những nam sinh đó, mấy cậu kia liền kẻ đẩy người huých né tránh.



Thất Thất bĩu môi bật cười “Nhát gan như chuột nhắt, ngay cả dũng khí lại đây chào hỏi cũng không có, đừng để ý đến bọn họ nữa!”



Xa xa, một chiếc Chrysler Limousine sang trọng chạy tới, bác tài xế tầm tuổi trung niên xuống xe, cung kính mở cửa xe, Thất Thất vẫy tay chào tạm biệt bạn bè, rồi chui nhanh vào xe, chiếc xe từ từ rời đi.



Uy Thất Thất nhàn nhã ngồi trong xe, buồn chán bật đầu máy video lên, xem phim hài Mr Bean, ăn bắp rang bơ trong tay, cô duỗi thẵng đôi chân thon dài cho đỡ mỏi, vừa xem vừa cười khúc khích.



Người tài xế nhìn Uy Thất Thất qua kính chiếu hậu, là con gái của một gia đình giàu có nên vô ưu vô lo, lại là người thừa kế duy nhất khối tài sản khổng lồ, nhất định ăn sung mặc sướng, cả đời phú quý.



Khi Uy Thất Thất đang xem hăng say nhất, thì chiếc xe đột nhiên ngừng lại. Thất Thất lập tức ngẩng đầu lên, nhìn về phía trước với vẻ kỳ lạ, đã xảy ra chuyện gì? Sao đột nhiên dừng lại?



Bác tài giơ hai tay lên che đầu, lớn tiếng thét “Sao lại có nhiều sâu bọ màu vàng thế này? Trời ơi, trên xe toàn là sâu bọ!”



“Gì cơ?” Uy Thất Thất vội mở cửa xe, đương định xuống xe, đột nhiên cảm thấy chóng mặt dữ dội, nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ ong ong bên tai, gương mặt bắt đầu đau đớn tái tê. Cô ôm chặt lấy mặt, cảm giác như có vô số sâu bọ đang chích cô. Trước mắt Thất Thất xuất hiện ảo giác, có một con sâu màu vàng to đùng, đang bò về phía cô.



“Chú Ngôn, chú Ngôn!”



Bác tài nghe thấy tiếng hét hoảng sợ của Thất Thất, bất chấp những con sâu bọ kia, vội vàng chạy về phía cô, nhưng đã quá muộn rồi, ông trông thấy Uy Thất Thất bị bao phủ trong quầng sáng màu đỏ, cơ thể như những hạt cát bụi bị gió cuốn đi, chầm chậm tan biến, cuối cùng chớp mắt một cái thì không thấy đâu nữa…



Bác tài giật mình mở to hai mắt, quả thực không dám tin vào mắt mình, ông ra sức dụi dụi mắt, rồi chăm chú nhìn kỹ lại. Ghế ngồi phía sau xe vẫn đang chiếu hài kịch Mr Bean, nhưng không thấy bóng dáng Uy Thất Thất đâu nữa, ông nhất thời sững sờ…



Chương 3: Chiến trường Đại Hán
Uy Thất Thất cảm giác những con sâu bọ gớm ghiếc kia biến mất trong nháy mắt, trước mặt cô bỗng sáng bừng, vì thế mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm, sao thế nhỉ, sao bỗng dưng xuất hiện ảo giác đáng sợ như vậy? Có thể mấy ngày qua tập trung tham gia thi đấu Tán Đả, nên có hơi mệt nhọc, nhớ lại những thủ hạ bại tướng dưới tay mình, cô vô cùng phấn chấn.



Song… Hiện tại Uy Thất Thất không phấn chấn nổi nữa, cô phát hiện mình đang đứng giữa một bãi đất hoang vu, đằng xa bụi bay mịt mù, hình như có rất nhiều ngựa đang phi như bay đến đây.



Trời ơi, rầm rộ như vậy, không lẽ nơi này đang quay phim, chú Ngôn đâu rồi? Xe của cô đâu? Uy Thất Thất nhìn quanh bốn phía, ngoại trừ bụi cát tung bay, hoàn toàn không có thứ gì hết.



Xa xa có một đoàn người phi ngựa tới ngày càng gần, Uy Thất Thất trợn mắt nhìn, đây chẳng khác nào thiên binh thần tướng, lẽ nào là ảo ảnh, cô nghe thấy vó ngựa đạp trên mặt đất phát ra tiếng vang rầm rập, không thể nào là ảo ảnh được , rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nếu như không trốn đi, có khi sẽ biến thành oan hồn dưới vó ngựa.



Thất Thất nhanh chóng chạy tới chỗ gò núi bên cạnh, hy vọng bọn họ hãy chạy qua đây nhanh đi, trong đầu cô có vô số liên tưởng, duy nhất không biết hiện tại đang xảy ra chuyện gì. Song cô dám khẳng định một việc, chờ lát nữa về nhà, nhất định phải phê bình chú Ngôn nghiêm khắc, bỏ mặc cô một mình rồi chạy đâu mất.



Nhưng Uy Thất Thất bị cảnh tượng nguy nga trước mắt dọa hết hồn, hàng ngàn hàng vạn kỵ binh mặc áo giáp, dừng lại ngay phía trước gò núi, những chú ngựa cao lớn uy mãnh, đoàn người đó xem ra ai cũng dũng mãnh vô địch, còn làm giống y như thật, không biết bộ phim mới nào sắp công chiếu đây.



“Bắt lấy tên lính quân địch!” Một vị tướng lĩnh cầm đầu khua bội kiếm trong tay, chỉ vào Uy Thất Thất trên gò núi.



Binh lính quân địch? Uy Thất Thất nổi nóng nhìn vị tướng lĩnh kia, cô cũng không phải diễn viên quần chúng, không có lý gì phải phối hợp diễn xuất với bọn họ.



Nhưng không chờ cô kịp phản ứng, đã bị vài binh lính bắt giữ, lưỡi đao kề ngay sát cổ, dưới ánh mặt trời lưỡi đao trông sắc lẹm vô cùng, không giống như là nói giỡn.



“Đừng quá đáng nha! Các anh làm gì thế… Này, này…” Uy Thất Thất cẩn thận dè dặt nhìn thanh đao trên cổ, dùng tay khẽ đẩy lưỡi đao kia ra “Lầm rồi, tôi là Uy Thất Thất.”



“Câm miệng! Ta xem ngươi nhất định là gián điệp của Hung Nô, nếu không tại sao lại không mặc áo giáp, còn chạy ra chiến trường!” Một binh lính xách cổ Uy Thất Thất, lôi xuống cồn cát.



“Dò la quân tình, trở về giao cho Tam vương gia xử lý!”



“Tên tiểu tử xấu xí như vậy, chi bằng giết một đao cho gọn!” Viên phó tướng nhảy xuống ngựa, khinh thường liếc nhìn Uy Thất Thất.



Uy Thất Thất cảm giác tình hình có phần không ổn, đây giống như không phải đang đóng phim, sao chân thật quá vậy, nhưng rốt cuộc là thế nào, cô sợ đến nỗi sắp bật khóc, chú Ngôn đâu, xe cô đâu, cô muốn rời khỏi nơi này.



Uy Thất Thất lựa đúng thời cơ lúc viên phó tướng kia lơi lỏng phòng bị, tung một cước, đá ngã một binh lính, cướp ngay con ngựa bên cạnh, nhảy lên lưng ngựa, cô vốn dĩ không biết cưỡi ngựa, nhưng với tình thế này cô đành bất chấp, Uy Thất Thất ôm chặt lấy cổ con ngựa, gắng sức cầm dây cương, ngựa lao đi vun vút.



“Mau bắt lấy hắn!” Tên tướng lĩnh căm tức quát, viên phó tướng cũng thấy rất mất mặt, sao lại để tên tiểu tử gầy yếu như thế, dễ dàng cướp được ngựa, bỏ chạy mất tiêu rồi.



Viên phó tướng liền nhảy lên lưng ngựa, mang theo vài binh lính, đuổi sát đằng sau.



Uy Thất Thất nhắm mắt lại, lao đi như điên, trong đầu không ngừng tự hỏi, rốt cuộc cô đang ở nơi nào, sao có nhiều người điên như vậy, con sâu kia nhất định có vấn đề, những kẻ dã man đó sẽ giết cô thật sao.



Đột nhiên con ngựa dừng lại, Uy Thất Thất hoảng sợ mở choàng mắt ra, cả người cô bay về phía trước, con ngựa chết tiệt, sao trông thấy hố to lại không hí lên một tiếng cảnh báo, làm cô té ngã xuống hố đất, bùn dính khắp mặt khắp miệng.



Uy Thất Thất ngã lộn tùng phèo, không dễ gì bò dậy nổi, nghe thấy trên miệng hố truyền đến một tràng cười khoái trá.



“Còn có tên ngốc như vậy, cưỡi ngựa không nhìn đường, ha ha!”



“Này, các anh làm vậy là phạm pháp đấy?” Uy Thất Thất hướng về phía bọn họ lớn tiếng quát.



“Vương pháp! Ha ha, Tam vương gia của chúng ta chính là vương pháp, lát nữa kẻ gian tế như ngươi bị áp giải về, sẽ biết thế nào là vương pháp!”



“Lũ khốn này!” Uy Thất Thất tức giận mắng chửi, nhưng ngẫm lại, cứ hao phí sức như vậy cũng không phải là biện pháp hay, trước tiên sẽ giải thích lại lần nữa, phải làm rõ xem đây là chỗ khỉ nào, sao cô lại tới đây, xe của cô biến đâu mất rồi?



“Kéo hắn lên đi!” Viên phó tướng ra lệnh cho binh lính kéo Uy Thất Thất lên.



Vì đề phòng Uy Thất Thất lại chạy trốn lần nữa, tên tướng lĩnh cầm đầu sai người lấy dây thừng trói chặt Thất Thất, thê thảm nhất chính là, Uy Thất Thất bị ném vào trong xe tù, đội quân phi ngựa khí thế ngút trời rời khỏi vùng đất hoang vu này.



Uy Thất Thất nhìn cát bụi cuộn bay mịt mù, và cảnh tượng đổ nát thê lương xung quanh, tâm trí bỗng trở nên mờ mịt khó bề tưởng tượng nổi…



Chương 4: Một thế giới khác
Đội quân đi rất lâu, cuối cùng cũng đến đích, khắp nơi đều là lều trại đóng quân, Uy Thất Thất lúc này mới hiểu được, cô đã tới một thế giới khác.



Đây là một doanh trại quân đội, mấy tên lính lôi lôi kéo kéo đẩy mạnh cô vào sau một cánh cửa sắt, bên trong có rất nhiều tù nhân, người nào cũng nhếch nhác ngả nghiêng xiêu vẹo, còn cả mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Uy Thất Thất vốn quen với cuộc sống nhung lụa, sao có thể chịu nổi cảnh này, cô bịt mũi ngồi xổm sang một bên.



Một binh lính ngồi cạnh trông có vẻ lớn hơn Uy Thất Thất, sáp lại gần cô hỏi “Tiểu huynh đệ, xem ra không giống người Hung Nô, sao lại bị bắt vào đây vậy?”



“Hung… Hung Nô?” Uy Thất Thất kinh ngạc nhìn hắn, những người trong ngục này là người Hung Nô sao? Trong lịch sử, Hung Nô là một quốc gia được thành lập từ các bộ lạc hung hãn, cuối cùng bị Đại Hán tiêu diệt, lẽ nào cô đang ở triều Hán? Uy Thất Thất vội kéo tên binh lính trẻ tuổi kia.



“Anh nói? Hiện nay đang đánh trận với Hung Nô, vậy nơi này là…”



“Doanh trại Đại Hán, doanh trại của Tam vương gia Lưu Trọng Thiên.”



Uy Thất Thất lập tức thất thần ngồi phịch xuống đất, Tam vương gia Lưu Trọng Thiên? Doanh trại Đại Hán? Trời ơi, chú Ngôn lái xe đưa cô đến triều Đại Hán, cô vượt thời không, đi tới thời cổ đại xa lắc xa lơ, cô không dám tin, nhìn binh lính trẻ tuổi kia.



“Anh không bịa chuyện lừa tôi đấy chứ? Cũng không phải đang nói giỡn chứ?”



“Ngươi nói cái gì? Bịa chuyện? Ta hiện tại cũng bị bắt rồi, đâu có tâm tình nói giỡn với ngươi, không biết khi nào sẽ bị chém đầu…”



Uy Thất Thất giật nảy mình, chém, chém đầu, cô vừa mới tròn 17 tuổi, còn chưa học xong trung học, sống vẫn chưa đủ lâu, cô cũng không muốn chết, vì thế cô kích động đứng lên, lớn tiếng hét ra phía ngoài song sắt.



“Ê, mở cửa, các anh lầm rồi, tôi là Uy Thất Thất – nữ sinh trường trung học Huyền Đức, mau thả tôi ra, tôi muốn về nhà!”



Bên ngoài hoàn toàn chẳng có ai để ý đến cô, Uy Thất Thất sốt ruột vô cùng, vẫn không ngừng la hét.



“Tôi là Uy Thất Thất, không phải là người ở thời đại này, tôi đến nhầm nơi rồi.” Đến nhầm nơi? Uy Thất Thất cảm thấy thật nực cười, cô còn chẳng biết mình đến đây bằng cách nào, bằng hai chân sao?



“Có ai không? Mau thả tôi ra, tôi muốn rời khỏi chỗ quái quỷ này! Tôi không phải người Hung Nô!”



“Lũ khốn kiếp! Lũ rùa rụt đầu!”



“Lưu Trọng Thiên, mau ra đây cho tôi, thả tôi ra!”



Uy Thất Thất liên tục gào thét, người lính trẻ tuổi kia tái xanh mặt, lập tức kéo cô lại, nhỏ giọng nói “Ngươi điên rồi, tên của Tam vương gia ngươi cũng dám gọi, ngươi không sợ bọn chúng chém đầu ngươi sao!”



“Không có vương pháp sao? Dựa vào đâu đòi chém đầu tôi, tôi không phải người Hung Nô! Hơn nữa, tên của tổng thống cũng có thể gọi tùy thích, Lưu Trọng Thiên thì đặc biệt hơn sao? Chẳng phải cũng chỉ là cát bụi trong lịch sử thôi ư!”



Người lính trẻ tuổi chẳng còn cách nào khác, cảm thấy tốt hơn hết nên tránh xa tên điên này một chút, nếu không mình cũng chung số phận xui xẻo.



Quả nhiên, cánh cửa sắt được mở ra, vài tên lính phẫn nộ tiến vào “Các ngươi không muốn sống nữa có phải không, kẻ nào dám gọi tên vương gia thế!”



“Là tôi, mau thả tôi ra!”



“Ái chà, cũng lợi hại gớm nhỉ, không muốn sống nữa có phải không!”



Một binh lính túm tóc Uy Thất Thất lôi ra ngoài, nhưng tóc cô quá ngắn, binh lính kia bị trượt tay, Uy Thất Thất thừa cơ co cẳng bỏ chạy.



“Bắt lấy hắn, tiểu tử thối!”



Uy Thất Thất dù gì cũng đã luyện qua Tán Đả, không như những cô gái yếu đuối thông thường, cô nhìn khắp tứ phía, nhanh như chớp bỏ chạy vào trong doanh trại. Đám binh lính lớn tiếng hò hét, truy đuổi sát ngay sau, hai tên lính trước mặt lập tức nổi lên cảnh giác, cũng xông lên trước.



Hỏng bét, Uy Thất Thất có chút hoảng hốt, phía sau có truy binh, đằng trước lại bị chặn đường, làm thế nào bây giờ? Cô thoáng trông thấy một lều trại bên tay phải, bất chấp hết thảy, không chút do dự liền chui vào đó, vừa mới chui vào, thì có hai tên lính đi tới, đứng canh trước cửa lều, may thật, xem ra vừa đúng lúc đổi gác.



“Có thấy tên tiểu tử tóc ngắn cũn chạy qua đây không?”



“Không thấy! Nơi này rất an toàn!”



“Phải chú ý canh phòng nghiêm ngặt, nếu có sơ suất gì, cẩn thận cái đầu các ngươi đấy!”



“Vâng!”



Chương 5: Chư thần ơi, mau cứu con với!
Uy Thất Thất thở phào một hơi, mẹ ơi, thật xui xẻo, không biết tại sao lại chạy đến Đại Hán, có cách nào để quay về không? Cái nơi chết tiệt này, cô không muốn nán lại chút nào, không có đường sá rộng rãi, không có đô thị hiện đại tuyệt đẹp, quan trọng nhất là không có xe và bác tài xế, hài kịch Mr Bean, rồi internet, trời ơi, cuộc sống như vậy làm sao sống nổi đây!



Uy Thất Thất liếc nhìn quần áo trên người, đây là vật kỷ niệm duy nhất về cuộc sống tốt đẹp trong quá khứ của cô, chỉ có bộ quần áo này, đôi giày sneakers dưới chân, còn cả chiếc túi sách cô đang đeo sau lưng…



“Chư thần ơi, mau cứu con với, đưa con trở về nhà đi! Con là ‘chị cả’ của trường nữ sinh Huyền Đức, là nữ thừa kế của tập đoàn tài chính Uy Thị!” Uy Thất Thất nhỏ giọng cầu khấn.



“Kẻ nào? Kẻ nào đương ở đây?”



Uy Thất Thất nghe thấy trong lều trại có người, lập tức trong lòng kinh sợ, đột nhiên cảm thấy sau gáy có tiếng gió lùa, có người túm lấy cổ áo cô, lôi sang đó, tiếp theo cô bị người đó dùng cánh tay kẹp chặt cổ. Đó là một cánh tay trần trụi cứng cáp, ướt sũng còn dính đầy bọt nước. Uy Thất Thất ngoảnh lại nhìn, trông thấy một chàng trai vừa mới tắm xong, trên người không một mảnh vải che thân…



Thất Thất lập tức nhìn sang chỗ khác, nhất thời mặt đỏ tía tai, song không dám lớn tiếng hét lên, sợ binh lính bên ngoài nghe thấy được, mình sẽ gặp phiền toái, nhưng đằng sau lại là một chàng trai đang loã lồ.



Cô đưa lưng về phía chàng trai kia, bị ôm chặt như vậy, quần áo mỏng manh, không ngăn được sức mạnh từ thân thể hắn truyền đến. Uy Thất Thất càng ra sức trốn tránh, lại càng bị siết mạnh trong lòng người đó.



“Ngươi là ai, sao lại xông vào đại bản doanh? Định ám sát bổn vương sao?” Giọng nói của người đó vang lên bên tai, trầm thấp đầy nam tính, Thất Thất liên tưởng đến các nhân vật nam chính trong phim truyền hình, giọng nói thường êm ái như vậy, thật muốn nhìn xem dung mạo người đó.



“Sao không nói tiếng nào, chỉ cần cánh tay ta dùng chút lực, thì có thể bẻ gãy cổ ngươi…”



“Đừng, đừng, thả tôi ra, tôi không phải thích khách, tôi bị bắt nhầm đến đây, tôi chỉ muốn về nhà!”



“Về nhà?”



“Đúng vậy, tôi rất nhớ nhà!”



“Ngươi thật không phải thích khách?” Người đó tỏ vẻ không tin Thất Thất, đôi tay bắt đầu sờ soạng trên người cô. Thất Thất lập tức thẹn thùng giãy dụa, đường đường là nữ thừa kế của Uy gia, vậy mà lại có người dám chọc ghẹo cô như thế, chỉ cần một câu nói của cô, là có thể lấy mạng của hắn…



Khi tay người kia lần mò tới eo cô, Uy Thất Thất thực sự không nhịn nổi nữa, cô túm lấy cánh tay người đó, nhanh như gió tung cú móc Tán Đả, đánh về phía cằm người kia.



Thông thường trong tình huống này, người khác nhất định sẽ bị đánh bật ngửa ra sau, nhưng người kia chỉ cần nghiêng mình một chút, né đầu, liền không bị ngã xuống. Uy Thất Thất định ra thêm đòn gió xoáy nữa, nhưng chân cô chưa kịp đá, cả người đã bị bế ngang lên, mặt đối mặt với người đó.



Chàng trai này có thân hình cao lớn, búi tóc vấn cao, dáng vẻ như cây ngọc trước gió, mày kiếm mắt sáng, tướng mạo vô cùng anh tuấn, có mị lực mê hoặc con người ta. Đôi mắt chàng tràn đầy vẻ phẫn nộ, dường như có thể ăn tươi nuốt sống Uy Thất Thất, lại nhìn về phía người chàng lần nữa, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, Thất Thất lập tức xấu hổ nhắm hai mắt lại, không dám nhìn tiếp.



Chàng trai kia liền điểm huyệt đạo Uy Thất Thất, ném cô sang một bên, sau đó bước nhanh ra sau tấm bình phong, vội vàng mặc y phục vào.



Chàng trai kia lại đi tới bên cạnh Thất Thất, ngồi xổm xuống, nâng cằm cô lên, xem xét kỹ lưỡng, cảm thấy tên tội phạm trước mặt này ăn mặc quái dị, dáng vẻ hết sức cổ quái, xem ra vẫn còn là một đứa trẻ, gầy yếu trơ xương, lại nhìn về phía gương mặt cô, chàng không khỏi nhíu mày, trên mặt cậu bé này ngổn ngang lỗ chỗ những chấm màu vàng, giống như có sâu bọ định cư trên đó, bộ dáng xấu xí vô cùng.


thay đổi nội dung bởi: sweet_love, 28-06-2013 lúc 06:22 AM
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Tags
cuộc chiến giành hồng nhan đại hán, nu tuong quan dau tri cung tam vuong gia, trí
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài





© Copyright 2013 Tuthienbao.com- Diễn đàn giải trí TTB -Diễn đàn chúng tôi không cung cấp chức năng đăng ký thành viên để viết bài hay bình luận - Nếu có khiếu nại chung tôi sẽ xử lý
Website đang trong quá trình xin giấy phép của Bộ thông tin và truyền thông

kpop,running man,game mobile,game dien thoai,Truyen tinh cam,truyen teen hay,truyen tranh,truyen tieu thuyet hay tinh cam,ebook,ebook ngon tinh,tieu thuyet hay,truyen tranh 18 +, van hoc lop 5,van hoc lop 6,van hoc lop 7,van hoc lop 8,van hoc lop 9,van hoc lop 10,van hoc lop 11,van hoc lop 12