๑๑۩۞۩๑๑...TuThienBao.Com...๑๑۩۞۩๑๑

Go Back   ๑๑۩۞۩๑๑...TuThienBao.Com...๑๑۩۞۩๑๑ > III - ♥ Góc Của Bạn ♥ > 14 - CLBTruyện - Thơ > [Truyện] Tiểu Thuyết Hay Tình Cảm


Tìm kiếm chủ đề bài viết ở đây trước khi hỏi TTB -Tìm bằng tiếng việt có dấu càng chính xác-Ví Dụ:Đánh vào Hwang mi ri để tìm truyện tác giả này
$$**=====Danh Sách Truyện=====**$$ $$**=====Truyện Tranh Mới Đang Update=====**$$

Danh Sách Toàn Bộ Truyện Tại TTB

Ðề tài đã khoá
  #1  
20-09-2013, 09:50 PM
sweet_love's Avatar
sweet_love sweet_love is offline
Super Moderator
Cấp bậc: 107
Tên thật: sweet_love
Giới tính: female

Thanks: 94
Thanked 17 Times in 16 Posts
Default Truyện tiểu thuyết Bảo bối thông minh định hôn phu Full (Tác giả: Hắc Khiết Minh) - (Thể loại: Hiện đại, hài hước, HE, Hot)

View more latest threads same category:

BÁO LỖI BÀI VIẾT - GÓP Ý HAY KHIẾU NẠI PHÀN NÀN DỊCH VỤ
GỬI CHO TTB NGAY BẰNG CÁCH CLICK VÀO ĐÂY





Hắn - hoàng tử con trưởng của tập đoàn Bart lừng lẫy danh tiếng. Cô - con gái của người lái xe bình thường. Năm tám tuổi cô nhìn thấy hắn khóc, hắn lập tức dùng bộ mặt ác ma uy hiếp cô không được nói ra. Rồi khi cô trong trường bị ức hiếp hắn lại dõng dạc tuyên bố cô là người của hắn, đem cô đặt bên cạnh tên hắn mà bảo vệ. Hắn từ ác ma trở thành bạch mã hoàng tử trong lòng cô.

Hai mươi năm sau, cô đứng trước mặt hắn dõng dạc ra điều kiện: “Lấy tôi!” Không ngờ hắn nhíu mày suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Tôi đồng ý”

Kế ước hôn nhân một năm được kí kết. Cô vì lo cho bà đang bệnh ung thư giai đoạn cuối, hắn muốn có chương trình thí nghiệm độc quyền của cô.

Thế mà, ngay buổi hôn lễ giữa bao quan khách, hắn cư nhiên ẳm cô đem vào giường, không nương tình cởi áo cưới của cô… Còn ngay lúc cô đang thay quần áo mà mở cửa bước vào… Hắn chính là siêu biến thái…

Tình yêu được xây dựng trên tờ kí kết. Cô phát hiện yêu hắn. Thế nhưng hắn lại nhẫn tâm đẩy cô ra, giẫm đạp lên tự tôn của cô. Được, cô nhất định đòi hắn phải trả lại tất cả…
Nguồn: thiendi18.wordpress.com

Muốn xem các bài viết khác Tập khác cùng chuyên mục này không biết thì click vào đây:
(Tìm kiếm bài viết ở khung search màu xanh phía trên nhanh nhất)
|||||||||||| Hãy Like -Nhấp vào theo dõi để theo dõi đầy đủ thông tin bài trên facebook và bình luận báo lỗi ở dưới ||||||||||||
  #2  
20-09-2013, 09:55 PM
sweet_love's Avatar
sweet_love sweet_love is offline
Super Moderator
Cấp bậc: 107
Tên thật: sweet_love
Giới tính: female

Thanks: 94
Thanked 17 Times in 16 Posts
Default



CHƯƠNG 1 - 2
Nếu nhấp vào nút xem tiếp mà xem được vui lòng chuyển qua trình duyệt Explorer 7 trở lên hoặc cài đặt lại Firefox và Chome nếu trình duyệt lỗi

Chương 1
Hoàng hôn màu đỏ rực từ từ chìm vào mặt biển. Khi trực thăng cất cánh, anh nhìn xuyên qua tấm kính thủy tinh vào mặt biển sâu. Thái Bình Dương bị nhuộm thành một mảng màu hồng, rực rỡ, tựa như sắp sôi trào. Trực thăng tiếp tục bay lên cao, trang viên với thiết kế toàn màu trắng từ từ nhỏ lại, biệt thự, bể bơi, sân tennis, vườn hoa, đều thu nhỏ lại như những mô hình tinh xảo. Nơi suối nhỏ phun trào, bên cạnh cây cổ thụ với tán cây rợp cả khung trời, trên cây điểm những đèn hoa nhỏ. Tuy rằng góc độ hiện tại đã không nhìn tới, nhưng anh biết dưới tán cây um tùm đó, một đám người đang quây quần trên bàn cơm, chuẩn bị cho buổi tiệc tối nay, chủ nhân chính là lão gia Bart. Cho dù đã dần dần rời xa trang viên, tiếng vang của cánh trực thăng che lấp, nhưng anh lại vẫn có thể cảm nhận bầu không khí vui vẻ từ dưới tỏa ra.
- Tiên sinh, Alex tiên sinh tìm anh!
Phi công đem vô tuyến điện giao cho anh, anh cầm lấy, tiếp nhận vô tuyến điện.
- Có chuyện gì?
- Lam Tư, cậu làm cái gì vậy?
- Có chuyện gì sao?
- Có chuyện gì sao? Cậu còn hỏi tôi! Cậu biết rõ cha hy vọng mọi người đêm nay có thể đến đông đủ, cậu lại trốn đi là có ý gì? Chuyện gì không thể đợi cho ăn cơm xong nói sao?
Trực thăng với thanh âm tuy rằng ầm ỹ, lại vẫn không thể ngăn cản được lời Alex giận dữ.
- Cơ hội không đợi người.
- Cậu mấy năm nay kiếm chưa đủ tiền sao?
Anh tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn đèn sân bay, lãnh đạm mở miệng.
- Tiền đối với tôi mãi mãi không đủ.
- Tôi biết chắc cậu kiếm rất nhiều tiền. Cậu đang cố chứng minh cái gì?
Lam Tư nhìn cảnh đêm phía dưới, mặt không chút thay đổi nói.
- Anh suy nghĩ nhiều quá, tôi hiện tại không rảnh đi bận tâm đến suy nghĩ người khác. Máy bay đang đợi tôi, tôi phải về New York, nói giúp tôi lời xin lỗi, các người ăn tối vui vẻ.
Nói xong anh tắt điện thoại, đem bộ đàm trả lại cho phi công. Trực thăng bay về phía sân bay Los Angeles, sau đó bắt đầu đáp xuống. Cha đối với việc anh trốn đi nhất định tức giận, nhưng những người khác có thể nhanh chóng làm cha nguôi giận. Anh lớn lên tại nơi đó, nơi đó là nhà anh, anh từng nghĩ đến việc anh sẽ sở hữu nơi này. Từng…
Trực thăng ngừng đáp xuống sân bay, anh mở cửa, thấy ngay Akina làn da ngăm đen tới đón anh. Nội Akina là người Ấn Độ, năm mươi năm trước mang theo cha di dân đến Mỹ, anh xem như đời thứ ba, tuy rằng mẹ là người nước Mỹ, diện mạo của anh vẫn là ngăm đen, có phần khác biệt, nhưng là anh lại ngay cả một câu Ấn Độ nói cũng không thể nói. Akina cũng là số ít trợ lý làm việc cùng anh, có năng lực làm việc khá nhất, cho nên tuy rằng bộ dạng anh có đẹp trai đến đâu, đào hoa đến đâu, nhưng chỉ cần anh không ảnh hưởng đến công việc, Lam Tư cũng không cần để ý.
- Jake vừa đem tư liệu truyền tới.
Akina một bên đưa vừa đưa tư liệu cho Lam Tư vừa nhanh chóng báo cáo
- Mạc Liên, đời thứ ba Hoa kiều, năm nay ba mươi hai tuổi, mười hai tuổi cha mẹ qua đời vì tai nạn giao thông, được bà nội Trần Ngọc Lan nuôi lớn. Mạc tiến sĩ mười tám tuổi khi tốt nghiệp cấp ba, liền đậu vào đại học chuyên nghiên cứu vật lí, tám năm sau tốt nghiệp, cô đến công ty đặc khoa học kỹ thuật làm việc, sáu năm trước cô đưa ra nghiên cứu tạo ảnh kỹ thuật nanomet y học bị thủ trưởng là Cường Sâm tiến sĩ từ chối mà nghỉ việc, lúc ấy trong giới đều cho rằng ý tưởng của cô là không thể thành công, nhưng vài năm trở lại đây Mạc tiến sĩ lại có phát hiện mới.
Hình ảnh kỹ thuật nanomet y học vẫn là tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, là một loại máy móc nhỏ bé nanomet, nhỏ đến mắt người thường đều nhìn không thấy, nó có thể lấy tiêm vào mạch máu người, kiểm tra được sự chuyển biến của bệnh, tuy rằng vài năm gần đây kỹ thuật tiến triển rất nhanh, vẫn có người thử thí nghiệm chế tạo, nhưng đến nay không có người nào thành công. Nếu là hình ảnh nanomet y học thật sự có thể làm, sẽ làm rúng động cả một giới khoa học, nó có thể tạo ra mấy trăm triệu đôla, nắm giữ cái công ty khoa học kỹ thuật này, chẳng khác nào chiếm được một gốc cây cam nằm chờ tiền rụng xuống
- Khả năng thành công của cô là bao nhiêu?
- Rất cao. Căn cứ điều tra của Jake, phòng thí nghiệm chính cô mở, sau gần vài năm nghiên tạo ra không ít sản phẩm tương quan nanomet, còn xin mấy hạng độc quyền. Trên thực tế, tin đồn nói cô đã có phát minh đột phá, có mấy nhà khoa học kỹ thuật công ty đều từng cùng cô thảo luận, nhiều công ty tranh thủ kí kết hợp tác với Mạc tiến sĩ nhưng vẫn không thể hợp tác.
Lam Tư một bên nghe Akina nói, một bên xem rất nhanh tư liệu. Tài liệu có hình Mạc tiến sĩ, cô mái tóc dài, mặc váy màu đen chấm gối, đội kính mát, ngồi ở ghế công viên ăn sandwich, trên đùi đặt laptop, tay kia thì cầm bút viết. Cô gái này thoạt nhìn có chút quen mặt, anh trong lúc nhất thời lại nghĩ không nghĩ ra từng gặp ở đâu, đối với tên cô cũng không có ấn tượng.
- Điều kiện của cô ra sao?
Cô kiên trì muốn gặp giám đốc mới bàn bạc. Anh ngẩng đầu nhìn hướng Akina, Akina bất đắc dĩ nhún vai. Xem ra vị này Mạc tiến sĩ nhất định rất kiên định, mới có thể không đầu hàng trước tài ăn nói của Akina. Máy bay tới tầng bình lưu, anh lại nhìn tài liệu, rất nhanh đem tư liệu cá nhân của cô ghi tạc trong lòng. Ngoài cửa sổ, cuối cùng ánh mặt trời cũng biến mất. Trong đêm tối, ánh sao đầy trời, máy bay hướng về phía đông, thẳng hướng New York.
Ấm nước sôi lên, phát ra tiếng kêu, cô đột nhiên phục hồi tinh thần lại, vội vàng tắt điện. Lấy nước đổ vào chén trà trên bàn, dưới nhà có tiếng xe truyền đến. Cô lau tay ướt, đi đến phòng khách. Trong viện, dưới cây cổ thụ có một chiếc xe hơi đang đậu. Cửa xe mở, hai người đàn ông bước xuống. Chỉ liếc mắt một cái, cô liền nhận ai là người cô muốn tìm, anh có mái tóc màu đỏ sậm. Anh mặc vest màu xám tro, mái tóc ngắn màu đỏ sậm. Sau đó, anh ngẩng đầu lên, nhìn về phía phòng ở của cô. Trong nháy mắt, cô rùng mình một cái. Tuy rằng cô không nhớ rõ mặt anh, nhưng cô vẫn nhớ rất rõ ràng vẻ lạnh lùng như băng đồng này, cô cũng nhớ rõ ràng trước kia anh rất cao ngạo. Anh cùng một người đàn ông da đen cầm theo xấp tài liệu đi về phía trước. Giống như thông báo sự giá lâm của anh, trời bắt đầu đổ tuyết. Tuyết đầu mùa. Bông tuyết bay xuống vương trên người anh, anh thậm chí không ngẩng đầu nhìn, hướng thẳng mục tiêu đi tới. Kiềm nén sự xúc động, cô chuyển hướng vào cửa lớn, sửa lại áo choàng, bước đến mở cửa. Anh so với tưởng tượng của cô cao hơn, cô phải ngẩng đầu mới có thể nhìn vào mắt anh.
- Mạc tiến sĩ.
Anh tao nhã tháo bao tay, hướng tay về phía cô.
- Tôi là Lam Tư Bart
- Tôi biết, tôi đang đợi anh.
Cô vươn tay, cầm tay anh, tay anh làm cho người tôi tự nhiên cảm thấy ấm áp, sợ anh phát hiện ra sự khẩn trương của chính mình, cô rất nhanh rút tay về.
- Chào, tôi là Akina Grace.
Một người đàn ông khác mỉm cười nhìn cô.
- Xin chào!
Cô hơi hơi vuốt cằm, liền xoay người đi vào nhà.
- Vào đi, bên ngoài rất lạnh.
Hai người theo cô tiến vào phòng khách, cô rót trà mời khách, sau đó ngồi đối diện với Lam Tư Bart.
- Bart tiên sinh, tôi biết anh bề bộn nhiều việc, cám ơn anh đã đến đây.
- Tôi tin tưởng cô kiên trì muốn tôi đến, nhất định là có lí do.
- Tôi kiên trì muốn cô tới là vì tôi bà nội đang ở nằm viện, tôi không thể rời đi.
Cô nhìn anh, thở sâu nói.
- Thực thật có lỗi tôi tối nay còn phải chạy về bệnh viện, tôi cũng không nhiều lời, nếu Bart tiên sinh tự mình đến đây, tôi tin tưởng quý công ty đối với nghiên cứu của tôi có hứng thú hợp tác.
- Đương nhiên.
Lam Tư lấy hồ sơ Akina đưa tới, đặt lên bàn
- Tập đoàn Bart nhiều năm qua, chú ý rất nhiều đến khoa học kỹ thuật nanomet, Mạc tiến sĩ nếu nguyện ý gia nhập đội nghiên cứu Bart, chúng tôi đương nhiên rất hoan nghênh. Đây là tư liệu phòng thí nghiệm, cô có thể tham khảo.
Cô nói là hợp tác, anh nói là gia nhập, người đàn ông này quả nhiên là cáo già.
- Thật có lỗi, tôi không có ý gia nhập quý công ty.
Cô không thèm liếc mắt xem tư liệu một cái, chỉ thản nhiên mở miệng.
- Tôi sỡ hữu, là hợp tác, hơn nữa tôi tin tưởng ngay từ đầu đã biểu đạt rất rõ ràng, quý công ty nếu không đồng ý, vậy thật sự thực thật có lỗi làm cho tổng tài ngài uổng công một chuyến.
Lam Tư mặt không chút thay đổi nhìn cô. Anh biết, ngay từ đầu, cô là đang khẩn trương, mọi người khi đối diện với anh, đa số đều đã khẩn trương, cô đương nhiên cũng thế. Ngồi xích về phía sau, cô tựa như một con thỏ đề phòng, không hề nhúc nhích, hai tay trên đùi nắm chặt, dùng sức đến nỗi các đốt ngón tay đều trở nên trắng. Nhưng ngay cả như vậy, cô vẫn không chút nào sợ hãi nhìn lại anh.
- Như tư liệu tôi đã gửi, tôi nghiên cứu là tạo ảnh nanomet y học, tôi tin rằng trước khi anh đến, cũng đã nghiên cứu trước việc này thu về bao nhiêu lợi ích. Cái này kỹ thuật khoa học này tuyệt đối không kiếm ít, đặc biệt nghiên cứu của tôi đã đạt tới 75%.
Lam Tư cũng hiểu được đây là đầu tư kiếm được rất nhiều lợi ích, đặc biệt nếu nghiên cứu đã đạt tới 75% tiến độ.
- Nếu cô nghiên cứu thật sự đã gần hoàn thành, vì sao cô không tự làm tiếp?
- Kỹ thuật khoa học nanomet y học không chỉ chụp ảnh trong cơ thể, nếu nghiên cứu của tôi thành công, có thể tiến hành kiểm tra trên cơ thể, thử nghiệm thuốc uống, thậm chí giải phẫu, những điều kia đều cần kinh phí và thiết bị, tôi không cần phải chuẩn bị, mà phòng thí nghiệm của Bart tiên sinh đã có đầy đủ những thiết bị tôi cần.
Lam Tư nhìn nhà khoa học Hoa kiều trước mắt, mở miệng hỏi
- Điều kiện của cô là gì?
Mạc Liên lại hít một hơi thật sâu.
- Tôi muốn một phòng thí nghiệm độc lập, nhân viên đều phải do tôi chọn lựa, phòng thí nghiệm hai mươi tư giờ đều có bảo vệ. Nghiên cứu thành công sau, tôi đồng ý đem độc quyền quyền tặng cho tập đoàn Bart.
Biết thiên hạ không ai ăn trưa mà không trả tiền, cô tuyệt đối còn có phần ngoại lệ, anh tiếp tục trầm mặc.
- Điều kiện là…..
Cô nhìn người đàn ông anh tuấn, cố lấy dũng khí nhanh chóng mở miệng
- Anh phải lấy tôi!
- Cái gì?
Akina hoảng sợ, thốt ra
- Cô nói đùa hay nói giỡn?
- Tôi không đùa.
Cô liếc Akina một cái, sau đó nhìn về phía Lam Tư, kiên định nó.
- Tôi không phải nói đùa.
Cô đem một hiệp ước trước mặt anh .
- Đây nội dung tôi và luật sư đã thảo luận qua, chỉ cần anh đồng ý, chúng tôi kết hôn một năm hoặc đến khi bà nội tôi chết, nghiên cứu độc quyền này đều chuyển sang hết cho anh.
Người đàn ông trước mặt trên mặt không chút cảm xúc, bình tĩnh nhìn cô, sau đó mới vươn tay, cầm lấy hiệp ước. Trong phòng một khoảng yên lặng, chỉ có tiếng lật giấy của anh. Cô theo dõi, cô tim đập nhanh như bay như đứng đống lửa, như ngồi đống than, nắm chặt hai tay. Sau đó, rốt cục ngẩng đầu lên. Chậm rãi mở miệng hỏi.
- Ý cô là, nếu tôi lấy cô một năm, cô sẽ đem nghiên cứu độc quyền này cho tôi.
- Đúng, anh chỉ lấy tôi một năm, hoặc là……đến bà nội tôi chết bệnh.
- Sau đó chúng tôi là có thể ly hôn?
Mặt không chút thay đổi đặt câu hỏi.
- Ừ!
Cô dừng một chút, nắm chặt tay.
- Nếu anh có để ý, vài năm nay tôi bán ra mấy hạng độc quyền , tôi cũng không thiếu tiền, cho nên anh không cần lo lắng tôi ham tài sản của Bart gia. Tôi ra điều kiện này là vì bà nội bị ung thư phổi, hơn nữa đã là thời kì cuối, tình cảm bà cháu tôi rất tốt, bà là người thân duy nhất của tôi trên đời. Bà một tay nuôi tôi lớn lên, mong muốn nhất là có thể thấy tôi trưởng thành, có người chồng tốt…
Cô hơi hơi dừng lại, biểu tình mắt có chút xúc động. Tưởng rằng cô sẽ khóc nhưng cô chỉ cúi đầu, sau đó thở sâu, tâm trạng trở lại bình thường, giương mắt nhìn , tiếp tục nói.
- Tôi hy vọng mấy ngày cuối cùng của bà, ít nhất có thể an tâm, anh có thể về suy nghĩ nhưng thời gian của tôi không nhiều lắm, hy vọng anh trong vòng 3 ngày cho tôi đáp án.
Bên trong lại khôi phục yên tĩnh. Lam Tư nhìn cô, bàn tay vẫn cầm lấy hợp đồng. Yêu cầu của cô không bình thường nhưng cô nắm trong tay nghiên cứu đó. Đây là một vụ giao dịch, đóng vai chồng của cô, cô sẽ đưa thứ cần. Có nghiên cứu độc quyền này, đem có thể đem tập đoàn Bart tiến lên tầm cao mới.
- Vì sao tìm tôi?
- Giống như tôi đã nói, phòng thí nghiệm của Bart có đầy đủ thứ tôi cần. Anh là một trong những số ít những người độc thân tôi biết, lời nói của anh đáng giá ngàn vàng.
- Nếu tôi không đồng ý?
- Tôi sẽ tìm người khác.
Cô nhìn trả lời. Theo lời cô nói, biết cô còn có những người dự bị khác. Không chừng cô còn mướn thám từ đi điều tra những người đàn ông còn độc thân. Cô cũng không phải xấu, tuy không đẹp lộng lẫy nhưng gương mặt rất dễ nhìn. Theo báo cáo của Jake ngoài việc ra ngoài ăn cơm cô chỉ ở suốt trong phòng thí nghiệm, không có thú cưng, không có bạn trai, cô thậm chí không đi dạo phố, ngay cả mua sắm cô cũng đặt hàng trên mạng. Kết hôn? Có gì không thể? Thân thể của khỏe mạnh, thông minh, có tiền, bộ dạng cũng không khó coi. Ba mươi sáu, không có ước hẹn với cô gái nào, vài nhân viên còn ám chỉ chỉ thích đàn ông. Các huynh đệ lần lượt cưới vợ, làm cho cha đối với cuộc sống độc thân của anh cũng có ý kiến, cưới vợ, đối với anh cũng không phải là chuyện quá khó. Cô khẩn trương nhìn, rốt cục, đem văn kiện khép lại, giao cho người đàn ông bên cạnh.
- Được, có thể.
Cô trừng mắt nhìn, có vẻ có chút mờ mịt, tựa hồ có chút không thể tin được sự đồng ý của anh
- Giám đốc!
Akina nghẹn họng nhìn trân trối. Lam Tư lại bắt im lặng, nhìn cô gái kia mặt như tờ giấy trắng.
- Nhưng chi tiết tôi phải trở về lại cùng luật sư nghiên cứu, tôi sẽ liên lạc sau
Anh đồng ý rồi. Cô quả thực không thể tin được. Thậm chí khi anh đã đi rồi, cô vẫn không thể tin mọi chuyện lại thuận lợi như thế. Mạc Liên hai tay chạm vào chén trà nóng, hai tay cũng không tự kiềm chế phát run. Đương nhiên, anh không có hoàn toàn đồng ý, nhưng ít ra đã có tiến triển. Anh không nhận ra cô, cô cũng không có ý muốn nói. Năm đó, cô chính là con gái của người hầu, anh lại là hoàng tử của trang viên. Trừ bỏ vài lần ngoài ý muốn, cô cũng không có cơ hội gặp anh, cô chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày có thể gặp anh thế này, hoặc thậm chí tiến thêm một bước. Anh hỏi cô nếu không đồng ý, cô sẽ làm thế nào cô trả lời sẽ đi tìm người khác. Sự thật là, cô căn bản không nghĩ tới những người khác. Cô biết chính mình chỉ tin tưởng nên cô hi vọng anh cũng như thế tin tưởng cô.
Tuyết bay tán loạn. Hôm qua tuyết mới bay nhẹ, mà hôm nay đã trở lạnh khiến người cảm nhận được sự buốt giá đến run rẩy. Mới một ngày một đêm, tuyết đã rơi gần ba mươi cm.
- Giám đốc, người chắc không cần lo lắng?
- Chắc chắn.
Lam Tư cũng không ngẩng đầu lên ngồi ở bàn làm việc của mình, lật xem hợp đồng đã cùng luật sư thảo luận, gật đầu xác định.
- Không phải là tôi nhiều chuyện, cô là người thế nào mà cả gan dám lấy mình ra làm điều kiện? Dù cho cô là người cháu hiếu thảo, chẳng phải nên kiếm người đóng giả diễn vai chồng vợ là được sao? Sao lại phải kết hôn?
Anh vẫn như cũ không ngước đầu lên, chỉ nói.
- Tìm người có tiền kết hôn với cô, so với mời diễn viên giả kết hôn tính nguy hiểm cao hơn, căn cứ điều tra, tình cảm bà cháu họ rất tốt. Cô cần càng nhiều tài chính làm nghiên cứu, người kết hôn cùng cô sẽ được độc quyền kỹ thuật. Cô làm như vậy cùng lúc có thể tìm viện trợ, cùng lúc càng có thể trấn an bệnh của bà nội, mà không có làm lộ ra nguy hiểm. Đây là phương pháp rất chuẩn xác.
- Nhưng sao giám đốc biết cô không có bệnh gì trong người.
- Cô không có.
Anh theo báo cáo điều tra sáng nay mới đưa đến, giao cho Akina.
- Jake tra qua, cô tháng trước mới đi làm kiểm tra, toàn thân đều khỏe mạnh.
Akina chưa từ bỏ ý định không ngừng cố gắng.
- Thân thể khỏe mạnh không có nghĩa là tâm lý cũng khỏe mạnh, nói không chừng cô là cái háo sắc, đến lúc đó đeo dính theo giám đốc, không muốn ly hôn!
- Tôi nghĩ kia không sẽ có khả năng, điều kiện chi tiết đã ghi rõ. Trên thực tế, không chỉ có hợp đồng kết hôn, ngay cả giấy chứng nhận ly hôn cô đều đã ký tên trước.
Akina trừng mắt nhìn Lam Tư Bart.
- Giám đốc biết chắc mình đang làm cái gì sao?
- Đương nhiên.
Lúc này đây Lam Tư rốt cục cũng ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn trợ lý theo nhiều năm, mở miệng nói.
- Hy sinh một năm tự do, đổi lấy sự độc quyền duy nhất.
- Cô xác định làm như vậy, thật sự đáng giá sao?
- Đầu tư luôn có phiêu lưu, nhưng căn cứ thù lao lúc này, mạo hiểm cũng là điều hiển nhiên.
Làm việc cho Lam Tư nhiều như vậy năm, Akina đương nhiên biết rõ tính cách của giám đốc, cũng không kinh ngạc khi Lam Tư lấy hôn sự của chính mình đem ra trao đổi. Bọn thương nhân bên ngoài đều nói, năm anh em Bart gia chắc đều luyến ái kết hôn, còn tưởng rằng giám đốc của mình đều như các anh em khác giống nhau. Giám đốc cùng ba anh em vốn dĩ không thân, theo anh biết, bọn họ vốn không có huyết thống quan hệ, ngoại trừ anh cả Khấu Thiên Ngang, bốn vị kia đều là do George Bart vài lần tái hôn mà theo mẹ kế đem về, nói là anh em nuôi cũng không gì là quá đáng. Mấy năm qua, phong cách làm ăn của Lam Tư Bart chiếm không ít đề tài bàn luận, các phóng viên đặt cho một chức danh “Máy kiếm tiền”. Cho dù đem hôn nhân lấy ra trao đổi cũng không có gì kỳ quái. Xem ra, kiếm tiền với mà nói, quả nhiên là trên hết. Akina nhất nhún vai, tuy rằng vẫn hoài nghi đầu giám đốc có vấn đề nhưng giám đốc đã rõ ràng biết mình muốn gì, nói thêm nữa cũng chỉ là tự tìm phiền toái mà thôi.
- Đem hợp đồng này chuyển phát cho Mạc tiến sĩ xác nhận lần cuối cùng, tôi thêm một ít hạng mục.
Lam Tư đem hiệp ước, giao cho Akina. Đứng thẳng thân mình, Akina tiếp nhận văn kiện của giám đốc, lập chuyển phát đi. Ngoài cửa sổ tuyết rơi đầy, điện thoại trong phòng reo lên liên tục, lại bắt đầu bận rộn.
Sắc trời dần tối, ánh đèn rực rỡ bắt đầu lên. Bởi vì sớm đoán được cô nhận được hiệp ước nhất định sẽ gọi điện thoại lại, cho nên khi anh nghe được tiếng nói khẩn trương của cô, tuyệt không kinh ngạc.
- Tôi là Mạc Liên.
Giọng cô nhẹ nhàng, tựa như làn gió mát trong đêm thổi đến. Anh dựa lưng vào ghế, không tự giác nhắm hai mắt, mở miệng nói.
- Lam Tư.
- Tôi đã nhận được hiệp ước. Anh đã đồng ý.
- Trên cơ bản là thế.
- Hạng mục anh thêm vào là về đứa con…
Cô chần chờ một chút, mới nói.
- Tôi nghĩ chúng tôi sẽ không gặp vấn đề này, ý của tôi là, chúng tôi sẽ ở hai phòng, tôi muốn toàn tâm nghiên cứu.
- Tôi biết, nhưng mọi chuyện đều có nếu như, nếu có con, tôi sẽ không bỏ
Anh mở mắt ra, lạnh giọng mở miệng.
- Nếu ở chúng tôi có đứa nhỏ, nó phải ở lại Bart gia.
- Tôi sẽ không vứt bỏ con của tôi.
Cô kiên định nói.
- Tôi không muốn cô vứt bỏ , cô có thể thăm nó.
- Tôi không tính bỏ rơi con của tôi, tại sao tôi chỉ có thể thăm nó?
Cô có chút căm tức nói.
- Nếu có đứa nhỏ, anh và tôi đều có quyền nuôi dưỡng, đến lúc đó chúng tôi lại bàn bạc xem điều gì tốt nhất cho đứa nhỏ.
Đột nhiên, cô có vẻ mạnh mẽ, không biết vì sao, thái độ bảo vệ đứa con của cô, ngược lại làm cho khóe miệng bất giác cong lên.
Như biết trước, cô đối người thân rất yêu thương. Anh vỗ về y phục da nói.
- Tôi đồng ý việc cùng nuôi dưỡng.
- Còn gì không?
- Về tôi bà nội, tôi hy vọng cô có thế đến thăm bà.
- Không thành vấn đề.
Anh dừng một chút, mở miệng hỏi.
- Cô muốn tôi chừng nào đến thăm bà?
- Chủ nhật. Tôi chưa nói với bà về anh. Vì thế anh phải chắc là đồng ý với tôi.
- Chừng nào kết hôn?
- Càng nhanh càng tốt.
Cổ họng cô lập tức co rút, bức chính mình trả lời. Anh mở lịch làm việc xem.
- Ngày mười lăm, tôi sẽ có chút thời gian.
Cô trầm mặc một chút, mới có chút suy yếu trả lời.
- Được!
- Cô có muốn mời ai không?
- Chỉ cần đi công chứng là được.
- Tôi nghĩ nội cô sẽ không hài lòng chỉ với bản hôn thú.
Cô nhắm mắt lại, biết anh nói đúng.
- Cũng chỉ có vài người.
Cô ách thanh mở miệng.
- Tốt lắm, cô đem danh sách mail cho tôi, tôi sẽ cho người sắp xếp.
- Tôi hi vọng… dù cho thân thế tôi và anh không giống nhưng đừng quá phô trương được không?
- Được! Chủ nhật mấy giờ tôi gặp cô?
- Chín giờ. Tôi còn một việc muốn nói cho anh biết. Nghiên cứu của tôi không ít người mơ ước. Bọn họ sẽ không dễ dàng ngừng tay.
Nghe ra sự khẩn trương sợ hãi trong thanh âm của cô, anh ngừng làm việc.
- Gần đây nhất là khi nào?
Cô trầm mặc một hồi lâu, mới nói.
- Tuần trước tại bãi giữ xe bệnh viện, có một chiếc xe hơi đụng tôi.
- Cô có báo cảnh sát không? Tôi phái điều tra viên Jake Brown qua đó, cô hãy nói chuyện cùng anh ta
- Chủ nhật gặp!


Chương 2
Mùa đông, thế giới bị tuyết trắng bao trùm. Sáng sớm chủ nhật, Lam Tư cho xe tới đón Mạc Liên, lại thấy anh, rung động trong lòng lại càng sâu chút. Lam Tư vẫn lạnh lùng như cũ, cô thẳng lưng, bước vào xe. Ngồi dãy ghế phía sau, cách một tầng cách âm thủy tinh, cô nhẹ nhàng thở ra, lát nói chuyện người khác sẽ không nghe thấy. Ngoài cửa sổ cảnh vật chạy lướt qua, cô không yên bất an ngồi ở ghế trên, bên cạnh là người đàn ông không lâu nữa sẽ là chồng cô, chỉ cảm thấy xa lạ. Mấy ngày nay, cô thật sự lo lắng. Tuy rằng cô muốn tin rằng mình đã quyết định không sai nhưng cũng rất khó thuyết phục bản thân mình.
- Tôi nghĩ cô đã nói với bà nội?
Tiếng nói của Lam Tư trong xe yên lặng vang lên, Mạc Liên hoảng sợ, có chút mờ mịt.
- Đúng vậy.
Cô nhìn chăm chú vào anh, cố gắng trấn định nói.
- Tôi nói hôm nay tôi sẽ dẫn bạn trai sắp kết hôn ra mắt bà.
- Cô có nói chúng tôi thật sự yêu thương nhau không?
- Có.
Mạc Liên quay đầu nhìn cảnh vật
- Tôi nói với bà, anh đã đầu tư cho nghiên cứu của tôi, hai chúng ta lần đầu gặp đã yêu, sau khi hội nghị kết thúc, chúng ta đã hẹn hò… Đợi chút, còn có một số chi tiết.
Lam Tư nhìn gương mặt trắng nõn của cô.
- Chi tiết gì?
- Anh bao nhiêu tuổi, nhà ở đâu, tính tình như thế nào?
- Cô trả lời ra sao?
Lam Tư tò mò trinh thám điều tra cô biết cái gì về anh.
- Anh năm nay ba mươi sáu tuổi, ở New York, mẹ mất, cha vẫn khoẻ mạnh, rất thích làm việc, cá tính khiến người khác rất áp lực
Trong xe bỗng nhiên lâm vào một trận trầm mặc, sau đó cô mới phát hiện chính mình nói cái gì, bất giác cứng đờ, chỉ nghe anh đã mở miệng.
- Cá tính khiến người khác rất áp lực? Đây là những gì thám tử cho cô biết?
Cô cố lấy dũng khí trở lại đối mặt anh. Nhưng này người đàn ông đối với lời cô nói tựa hồ không tức giận, trên mặt anh không có biểu tình gì, trong đôi mắt màu xám chỉ có tò mò.
- Không phải, là tôi xem kết luận của báo cáo.
- Vì sao?
Biết anh muốn nghe là lời nói thật, cô thở sâu, trả lời.
- Anh đối với người đắc tội với mình tuyệt đối không cho cơ hội lần thứ hai, nhưng anh cũng không xử lí ngay mà chờ đợi lựa chọn thời cơ tốt nhất, cho đối phương một phát chí mệnh.
Trả lời của cô khiến anh nhíu mày.
- Cô thích ăn cái gì?
Mạc Liên ngây người ngẩn ngơ, có chút ngây ngốc nhìn anh.
- Nếu chúng ta muốn kết hôn, tôi nghĩ bà nội cô hẳn sẽ cho rằng tôi biết về cô rất rõ.
- Tôi không có kén ăn, chỉ cần là món không kỳ quái tôi nhất định đều ăn được.
- Rất kỳ quái? Như là cái gì?
- Sâu. Tôi không ăn sâu.
Cô tức giận thanh minh,
- Tôi biết rất nhiều người nghĩ đến người Trung Quốc cái gì cũng ăn được. Nhưng anh cứ tin tưởng tôi, tôi thật sự đối với đồ ăn kì quái, đặc biệt là sâu, không có hứng thú.
Cô thanh minh, thật đúng là làm cho anh nhịn không được mở miệng hỏi một câu.
- Có người từng hiểu lầm quá cô thích ăn sâu?
Cô nhỏ giọng nói.
- Bạn trai đầu tiên của tôi, anh xem tiết mục tivi, có ấn tượng lệch lạc đối người Trung Quốc. Có một lần đi hẹn hò, anh dẫn tôi đi ăn đại tiệc sâu bọ, tôi sợ đến mức chạy thẳng ra đường.
Anh nhíu mày, bạn trai đầu tiên của cô. Rồi tiếp tục hỏi.
- Cô thích làm gì?
- Lên mạng.
Mạc Liên có chút không được tự nhiên, nhưng vẫn thành thực trả lời. Cô liếc mắt nhìn anh, trên mặt anh vẫn là không có gì biểu tình.
- Còn anh thích gì?
- Làm việc.(Các bạn đang đọc truyện tại: tuthienbao.com
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)
Mạc Liên có chút há hốc mồm, nhưng thần sắc anh lại tự nhiên, cô hiểu được anh bị nghiện làm việc.
- Trừ bỏ làm việc, anh không có hứng thú khác sao? Như là thể thao, chơi cờ, sưu tập tem, tranh…
Lam Tư trầm mặc một hồi lâu, làm như ở tự hỏi, sau đó mới nói.
- Lúc đi học tôi có đánh quyền anh, sau khi tốt nghiệp không chơi, chỉ ngẫu nhiên luyện luyện thể hình.
- Cho nên anh chỉ mặc quần áo may thủ công, ăn món ngon do đầu bếp riêng làm, lấy thị trường chứng khoán làm thú vui, chơi quyền anh để luyện thể hình?
- Không sai biệt lắm.
Anh nhìn phía trước, bình thản ung dung hỏi lại
- Cô đem phòng thí nghiệm làm nhà, một ngày làm việc hai mươi mấy giờ, ăn uống tùy tiện, nhưng là tuyệt đối không ăn sâu, thích lên mạng mua này nọ?
Cô hạ mắt, đột nhiên mở miệng hỏi một câu.
- Tôi thích màu gì?
- Màu hồng.
- Vậy còn anh?
- Không thích màu nào đặc biệt.
Sự hiểu biết của anh về cô so với hiểu biết của cô về anh hình như nhiều hơn. Trừ bỏ là cái nghiện làm việc, thật lâu trước kia có đánh quyền anh, cô đối với sở thích cá nhân của anh đều không biết gì cả. Anh im lặng không nói gì thêm, bởi vì đã đến bệnh viện Lái xe nhanh chóng mở cửa xe, cô xuống xe, Lam Tư bên cạnh, tay nhẹ nhàng choàng qua thắt lưng của Mạc Liên. Cô hơi hơi cứng đờ, vừa đến bệnh viện, cô tựa hồ lại khẩn trương lên. Thấy cô cứng ngắc giống như cột cờ.
- Thoải mái nào! Nếu không người khác sẽ cho là tôi đang bắt cóc cô.
Lam Tư nhẹ nói bên tai cô, cảm giác được hơi thở ấm áp, cô thiếu chút nữa ngất đi, may mắn kiềm lại được.
- Chuẩn bị xong chứ?
Chuẩn bị xong chứ? Kiếp sau đi. Mạc Liên nuốt nuốt nước miếng, bức chính mình gật đầu, sau đó đi về phía trước. Anh cùng cô đi qua đại sảnh bệnh viện, đi thang máy lên lầu. Rốt cục Mạc Liên cùng Lam Tư đã đi đến cửa phòng bệnh, anh xoay qua gương mặt đang lo lắng của cô, một tay ôm lấy cô kéo sát lại.
- Nhìn tôi.
Lam Tư bắt của cô cằm, hỏi.
- Cô biết tôi là ai sao?
- Lam Tư…… Lam Tư Bart……
- Đúng vậy, tôi là Lam Tư · Bart. Cô gả cho Lam Tư · Bart, tôi đồng ý, tôi nhất định làm được, điều cô cần làm chính là tin tưởng tôi.
Đôi mắt màu xám lộ ra vẻ vô cùng kiêu ngạo cùng tự tin, Lam Tư gằn từng tiếng đều mang theo cường ngạnh lực đạo. Tin tưởng tôi. Cô không có khác lựa chọn. Cô nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, sau đó mở mắt ra, nhìn người đàn ông lạnh lùng kiêu ngạo trước mắt này.
- Tôi tin anh.
Trước sự không ngờ đến của cô, Lam Tư mỉm cười.
- Tốt lắm.
Anh nói, sau đó nắm chặt tay cô, đẩy cửa mà vào. Tay anh ấm áp mà rắn chắc, vững vàng bao lấy tay của cô, làm cho cô tự nhiên an tâm. Bà nội Mạc tiến sĩ là một bà lão vóc dáng thấp bé, tóc bạc trắng. Mạc Liên dùng tiếng Trung cùng bà nói chuyện, sau đó dùng tiếng Anh giới thiệu anh. Bà mỉm cười, vươn tay ra, Lam Tư thấy thế đi đến bên giường, ở ghế trên ngồi xuống.
- Bart tiên sinh, thật có lỗi khi gặp cậu ở đây. Bắt cậu đến bệnh viện đến thực ngượng ngùng, vì thầy thuốc không cho phép tôi xuất viện, tôi lại quá mức tò mò với người đàn ông cùng cháu tôi kết hôn, cho nên mới bảo cô dẫn cậu đến bệnh viện. Xin cậu đừng giận.
- Sẽ không.
Lam Tư mỉm cười.
- Tôi định đến nhà chào nhưng Mạc Liên sợ bà đối với hôn sự có phần nghi ngờ nên đến đây để gặp mặt.
Anh có thể cảm giác được Mạc Liên ngồi ở bên giường cứng đờ, anh cầm tay cô, muốn cô yên tâm.
- Cái gì nghi ngờ?
Trên giường bệnh, bà nội tò mò mở miệng.
- Thực tế, tôi với cô ấy quen nhau chưa đầy một tháng. Nhưng khi thấy cô lần đầu tiên, tôi liền xác định cô là người tôi cần. Qua mỗi một ngày, ý định này càng thêm khắc rõ. Tôi đến, là muốn xin bà cho phép cháu gái gả cho tôi.
Anh nói cô là người anh cần, anh không có nói dối, anh chính là làm cho người nghe tự cho là đúng. Mạc Liên nhẹ thở ra, một cỗ chua xót dâng lên. Trần Ngọc Lan nhìn người đàn ông anh tuấn, anh thoạt nhìn cũng rất thật lòng. Bà biết anh bối cảnh hùng hậu, cháu gái cũng đã nói qua nhưng bà cũng muốn hỏi rõ một điều.
- Cậu thích cháu gái tôi ở điểm nào?
- Dũng cảm.
Anh không chút do dự mở miệng trả lời
- Tôi thích sự dũng cảm của cô, tôi hy vọng đứa nhỏ tương lai của tôi có thể giống cô ấy, cho dù bị yếu thế, cho dù bị người khác nghi ngờ, cũng có thể kiên định tin tưởng chính mình.
- Cậu yêu nó sao?
Mạc Liên nghe vậy, lại hoảng, hơn nữa xấu hổ vạn phần, lại không thể nói thêm cái gì. Lam Tư trầm mặc, cô cảm thấy không khí buồn lại trầm xuống, cô hoàn toàn không dám nhìn anh, cả người cứng ngắc như tượng đá, thời gian giống như ngừng lại, bất động.
- Tôi thích cô, nhưng nếu là tôi nói với bà là tôi đã yêu cô ấy, thì là đang nói dối.
Mạc Liên hoàn toàn không thể hô hấp nhưng tiếp theo mấy giây, bà nội lại nở nụ cười.
- Cậu rất thành tâm.
- Tôi nghĩ đó nếu miễn cưỡng cũng xem như ưu điểm.
Anh trên mặt không có biểu tình gì, bà nội lại lại nở nụ cười, sau đó ho khụ lên. Mạc Liên vội lấy nước cho bà nội, Ngọc Lan uống mấy ngụm nước, mới dựa đầu vào gối, nhìn vẻ mặt tái nhợt cháu gái cùng người đàn ông thành thực kia, sau đó mỉm cười.
- Các cháu tính khi nào thì kết hôn?
Bà nội là đồng ý rồi? Mạc Liên nhẹ nhàng thở ra, nghe thấy anh nói.
- Ngày mười lăm.
- Tháng sau?
- Tháng này.
- Nhanh vậy sao?
Bà nhìn cháu gái bật thốt lên
- Mười lăm tháng này, không phải chỉ còn hai tuần lễ?
- Cháu cùng Lam Tư, không muốn quá phô trương.
Lần này, cô vội trả lời, sợ anh còn nói nữa sẽ làm trái tim của cô ngừng đập ngay tức khắc.
- Cháu cũng thật là, kết hôn là đại sự của đời người, cho dù không phô trương cũng phải tổ chức đàng hoàng. Đừng nói cho tôi biết cháu ngay cả áo cưới cũng không tính chụp?
- Nhưng, bà đang…
- Bà chỉ bệnh, chưa có chết.
Bà gần như hét lên
- Đúng rồi, điện thoại của bà đâu? Chỉ còn không đến hai tuần lễ, muốn chọn áo cưới, muốn chụp ảnh, còn muốn in thiệp cưới, viết thiệp cưới, mau mau mau, đi giúp tôi làm xuất viện
- Xuất viện? Không !
Mạc Liên sắc mặt tái nhợt phản đối, tay phải lại bị một bàn tay to ấm áp cầm, cô hoảng sợ, âm cuối vừa dứt, quay đầu chỉ thấy anh nhìn chăm chú vào cô, sau đó đã mở miệng.
- Tôi có thể sắp xếp.
- Nhưng lỡ có chuyện gì?
- Tin tưởng tôi.
- Nhưng….
Cô lại kháng nghị, anh tự tin nhìn, cô trầm mặc, sau một lúc lâu, mới gật gật đầu. Lam Tư thấy thế, nhìn bà nội đang cực kì hứng thú trên giường bệnh.
- Chuyện xuất viện, tôi có thể an bài, nhưng tất cả phải theo sự chỉ định của bác sĩ.
- Đương nhiên.
Ngọc Lan gật đầu, đối này người đàn ông ấn tượng rất tốt
Hai tuần sau, bà nội theo sự sắp xếp của Lam Tư ra viện, với điều kiện phải cho hai bác sĩ đi theo. Bởi vì không tiếp thụ trị bệnh bằng hoá chất, bà nội chỉ lấy một ít dược phẩm, tuy rằng mãi không chịu, cuối cùng bà nội do Lam Tư thuyết phục, tiếp nhận hai bác sĩ đi theo.

- Bởi vì Mạc Liên sẽ lo lắng.

Lam Tư nói mặt không đỏ, hơi thở không rối loạn, lại làm cho lỗ tai Mạc Liên bất giác nóng lên. Thật kỳ quái, nghe thấy tên mình từ miệng Lam Tư thốt ra, cho dù nghe mấy ngày, cô vẫn cảm thấy có chút không quen. Bà nội vừa về mấy hôm mà bắt đầu có người ra vào phòng cô. Nhà thiết kế, nhà tạo hình, nhiếp ảnh gia, nhân viên tổ chức hôn lễ, còn có quà tặng công ty, công ty vàng bạc đá quý, công ty điểm tâm, giám đốc công ty đều đem hàng mẫu qua để cho hai bà cháu lựa chọn. Lam Tư thậm chí cảm thấy Mạc Liên sẽ rất nhiều việc nên phái tới một trợ lí giúp cô, Anna sẽ hỗ trợ cô chuẩn bị.

- Hít vào! Hít Vào!

- Tôi đang cố!

- Vào rồi, một chút nữa, hít vào.

- Tôi không được! Không được!

- Cô có thể, tin tưởng tôi!

Không, cô làm không được, cô muốn té xỉu, cô gái này nếu… nếu không buông ra cô. Mạc Liên sẽ đánh cô bất tỉnh! Ngay khi sắp thực hiện kế hoạch, phía sau vọng lại tiếng Lysa.

- Ok. Xong rồi! Cô mặc thêm váy cưới vào sẽ là một cô dâu xinh đẹp.

- Tôi không có cách nào hô hấp

Cô xoay người quá nhanh, cảm thấy một trận đầu váng mắt hoa.

- Cô đương nhiên có thể

Lysa hỗ trợ cô mặc chiếc váy cưới màu trắng, vừa nói.

- Cô chỉ cần thử nhẹ một chút, chậm rãi hít vào, thở ra là được.

Mạc Liên vẫn là cảm thấy cô không có cách nào hô hấp, nhưng hai nữ nhân này cũng không cho cô cơ hội kháng nghị, đem cô nhét vào chiếc váy cưới. Sau đó, cô còn chưa kịp hoàn hồn, đã bị kéo đến bên ghế, đi theo là nhà tạo mẫu tóc Andy.

- Tôi nghĩ đến hôm nay chỉ là thử áo cưới mà thôi

Mạc Liên thì thào mở miệng.

- Đương nhiên không phải.

Andy cười trả lời, trên tay động tác không ngừng. Nhìn qua kính, thấy anh ta đang thoăn thoắt chải tóc cô, nhanh chóng đem mái tóc dài búi lên, Mạc Liên không khỏi không bội phục sự chuyên nghiệp của anh. Andy làm sau đến nhà make up Carleen bước tới. Cô hết sức không thèm kháng nghị, thở dài, nhắm mắt lại. Hai mươi phút sau, thật vất vả, bọn họ cuối cùng cũng hoàn thành. Cô mặc áo cưới màu trắng, chân mang giày cao gót, liền bị Lysa kéo đến trước gương lớn. Nhìn vào gương cô không dám tin đây là cô. Cô trừng mắt nhìn, mỹ nữ trong gương cũng trừng mắt nhìn. Cô tựa như cô công chúa bước ra từ cổ tích. Cô tán thưởng chính mình trong gương, sau đó quay đầu nhìn các vị chuyên gia

- Các người đã làm ra kì tích.

- Đây là vinh hạnh của chúng tôi.

Andy cười trả lời. Carleen vỗ vỗ tay cô, cười nói.

- Đừng như vậy khách khí, tốt lắm, tôi nghĩ bà nội rất muốn nhìn thấy cô. Ra ngoài đi!

Andy mở cửa ra. Mạc Liên thật cẩn đi ra ngoài. Trong phòng khách ngoài bà nội còn có một người đàn ông. Là Lam Tư. Cô chần chờ một chút, rồi đi ra ngoài, anh ta quay đầu nhìn lại.. Ánh mắt anh làm cho cô cứng đờ tại chỗ, cô cố lấy dũng khí nhìn anh mỉm cười. Lam Tư vẫn như cũ chăm chú nhìn cô..

- Hi!

Cô nói.

Lam Tư đứng dậy, hé miệng, tiếng nói đáp trả đã muộn một giây mới đi ra.

- Hi!

Trong nháy máy cô liền phát hiện Lam Tư do nhìn cô mà choáng váng, làm cho cô không khỏi đỏ mặt, một cỗ vui sướng dâng lên. Bà nội ngồi một bên nhìn hai đứa trẻ, không khỏi mỉm cười, sau đó làm bộ ho khan vài tiếng. Hai người đồng thời bừng tỉnh, Mạc Liên đi bên người bà.

- Bà nội, bà có khỏe không?

- Chỉ là có chút mệt mỏi.

- Cháu đưa bà về phòng.

- Không cần, cháu ăn mặc vậy không tiện. Để Khiết Tây đưa bà về là được

Khiết Tây tiến lên giúp đỡ Ngọc Lan, chậm rãi rời phòng khách.

- Tôi nghĩ hôm nay anh có việc, sao lại rảnh tới đây?.

- Anna nói cho tôi biết em hôm nay thử áo cưới.

Lam Tư cầm lấy hộp nhung màu đen đưa cho cô.

- Tôi nghĩ em còn cần cái này

Cô chần chờ một chút, sau đó nhận lấy. Hộp không lớn lại rất nặng.

- Mở ra nó.

Anh nói. Cô theo lời mở ra hòm, bên trong là một bộ vòng cổ cùng đôi bông tai đính kim cương. Tuy rằng cô mơ hồ có đoán được, nhưng nhìn chúng nó, hơi thở như muốn ngừng lại. Vòng tay cùng vòng cổ đều có dáng của hoa sơn trà nằm im lặng trong hộp, sáng lung linh.

- Tôi không thể lấy cái này rất quý.

- Đây là tất yếu. Ngày hôn lễ, nhiều quan khách sẽ đến.

- Tôi đã nói đừng nên phô trương.

- Người em lấy dù sao cũng là tôi.

Cô không tự giác co rúm lại một chút. Đúng vậy, người cô lấy dù sao cũng là anh, Lam Tư · Bart, hoàng tử khống chế cổ phần tài chính hùng mạnh của giới thương nhân.

- Tôi nghĩ em cũng đã xem qua những hạng mục ta thêm vào. Trong đó có việc em phải cùng tôi đi xã giao vài nơi.

- Ừ! Anh đưa hóa đơn số trang sức này cho tôi đi! Tôi sẽ trả!
Lam Tư nhíu mày.

- Là tôi đeo, đương nhiên là tôi trả tiền.

Lam Tư mở miệng giải thích.

- Đây là trường hợp người của tôi cần, tôi tin đây là đầu tư đúng.

- Tôi nói rồi, tôi không thiếu tiền. Tôi hy vọng Anna đem quà cưới đưa anh một phần.

- Một năm sau này, em tính cùng ta sòng phẳng thế sao?

- Nếu… nếu có thể.

Lam Tư mím môi, có chút tức giận. Sau một lúc lâu, anh mới nói.

- Được, tôi sẽ cho người đến lấy.

- Cám ơn.

Cô nhẹ nhàng thở ra.

- Em để tôi đeo vòng cổ. Mọi người đã chờ rất lâu rồi.

- Mọi người?

- Nhiếp ảnh gia.

Nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của cô, Lam Tư khẽ cười.

- Tôi nghĩ Anna đã nói cho em biết. Hôm nay chúng ta chụp ảnh cưới.

- Tôi nghĩ hôm nay là thử áo cưới.

Cô đem hộp đưa lại cho anh, anh mở ra, lấy vòng cổ. Mạc Liên xoay người, tiện cho anh đeo vòng cổ cho cô. Hơi thở anh phảng phất sau gáy liền khiến tim cô đập không ngừng, cô nhắm mắt lại. Cảm giác được sức nặng cùng lạnh lẽo của vòng cổ.

- Tốt lắm.

Cô mở mắt ra, thở sâu, xoay người đối mặt anh, chỉ thấy anh cầm lấy vòng tai.

- Tôi không có xỏ lỗ tai.

- Tôi biết.

Anh lấy bông tai đưa cô xem.

- Đây là bông hít.

Thấy anh bước tới gần cô, cô nuốt nước miếng ực một cái

- Tôi nghĩ mình có thể tự đeo.

Anh cũng không miễn cưỡng, đưa bông tai cho cô. Cô đến bên gương đeo bông tai, thấy anh ở phía sau chờ cô. Qua tấm gương cô có thể thấy anh chăm chú nhìn cô. Mạc Liên bất an cúi mắt xuống, né tránh tầm mắt anh.

- Em xác định muốn làm thế sao?

- Làm cái gì?

Cô nhìn anh, thanh âm khàn khàn hồi hỏi.

- Lấy tôi!

Anh nói. Anh là đang cho cô cơ hội lựa chọn cuối cùng sao? Cô không thể tìm ra đáp án trong mắt anh. Cô thật sự muốn lấy anh sao? Mạc Liên nhỏ giọng nói nhưng đầy kiên định.

- Xác định.


Ðề tài đã khoá

Tags
bao boi thong minh dinh hon phu, bảo bối thông minh định hôn phu, ngôn tình bảo bối thông minh định hôn phu, ngon tinh bao boi thong minh dinh hon phu, tiểu thuyết bảo bối thông minh định hôn phu, tieu thuyet bao boi thong minh dinh hon phu, truyện bảo bối thông minh định hôn phu, truyen bao boi thong minh dinh hon phu
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài





© Copyright 2013 Tuthienbao.com- Diễn đàn giải trí TTB -Diễn đàn chúng tôi không cung cấp chức năng đăng ký thành viên để viết bài hay bình luận - Nếu có khiếu nại chung tôi sẽ xử lý
Website đang trong quá trình xin giấy phép của Bộ thông tin và truyền thông

kpop,running man,Truyen tinh cam,truyen teen hay,truyen tranh,truyen tieu thuyet hay tinh cam,ebook,ebook ngon tinh,tieu thuyet hay, van hoc lop 5,van hoc lop 6,van hoc lop 7,van hoc lop 8,van hoc lop 9,van hoc lop 10,van hoc lop 11,van hoc lop 12